Hạt mưa đập thẳng xuống phiến đá, một vòng lại một vòng.
Cả huyện Ninh bao phủ trong màn sương mờ hơi mỏng, tự dưng khiến tâm trạng người ta thêm chút u sầu.
Lúc Sở Ly xuống khỏi xe bus, mưa đã có hơi nhỏ lại.
Đường trước cửa căn nhà Tây không bằng phẳng, có một đoạn đã tích hố nước nhỏ.
Cô che dù, cẩn thận vòng qua. Đi đến trước cửa sân, cảm thấy có hơi khác thường.
Vừa đến cuối tuần, phòng mạt chược kinh doanh rất tốt.
Hôm nay không xuất hiện cảnh tượng ầm ĩ vang trời, chỉ vang lên tiếng mạt chược thưa thớt.
Sở Ly vào sân, để dù ở cửa cho ráo nước. Đẩy cửa kính ra đi vào nhìn thấy hai bàn người lác đác ở phòng khách tầng một.
Lại nhìn dưới chân, lá trà, ghế, bài poker rải rác.
Ở chính giữa có một chiếc máy mạt chược ngã gãy một góc, mạt chược đã được nhặt lên để trong chậu nhựa.
Văn Lâm cầm cái hốt rác và cây chổi, đang dọn dẹp mảnh thủy tinh nhỏ dưới đất.
Mà Văn Dữ Trạch mặc bộ đồ đen, đứng dựa vào bàn. Cậu đang gọi điện thoại, hình như đang hỏi tiền sửa chữa.
Sở Ly quét mắt nhìn đống hỗn độn này, cũng không biết nhấc chân thế nào.
Cô cắn môi, tiếng nghị luận bàn mạt chược bên cạnh vang lên rõ ràng.
"Cái ông Trương kia cũng thật là, bản thân chơi bài không nhớ, ỷ thằng Từ nhà người ta chơi yên lặng, nào có lý như thế."
"Ván đó ông ta có bài toàn một chất lại còn có gò đặc biệt*, cuối cùng không ù được, trái lại còn bị ăn đòn lớn, sao có thể phục được."
(*Toàn một chất: : là một thuật ngữ trong mạt chược, dùng để chỉ bài của người chơi có các quân đều cùng thuộc một chất, ví dụ như toàn là Vạn, Sách hoặc Đồng.
Gò đặc biệt: chỉ bộ bài có thêm các yếu tố phụ khác làm tăng điểm số, có combo ăn điểm lớn. Ví dụ như có 3 quân giống nhau, có một dây từ 1-9,...)
"Vậy cũng không được lật bàn đánh người chứ, thằng Từ không sao nhỉ, tôi thấy chảy rất nhiều máu."
"Là máu mũi, chắc không sao. May mà Trạch về đúng lúc, ông Trương gặp phải đứa cứng mới chịu sợ. Nhưng mà tiền ông ta thắng một tháng đều lấy ra đền tiền thuốc và tiền bàn rồi, bà chủ Văn sau này chắc không làm ăn với ông ta nữa."
.......
Sở Ly không hiểu mạt chược, nghe hiểu được một nửa.
Nhưng mà tính người ở đây rất nóng, chơi bài có thể đánh nhau. Bạo lực bùng nổ, người này dã man hơn người kia.
Văn Dữ Trạch cúp máy, nhìn thấy Sở Ly đứng ở cửa.
Cậu rũ mắt, tâm trạng lạnh đi. Sắc mặt không thay đổi chút nào, nhẹ nhàng di chuyển.
"Nhà máy nói ngày mai tới sửa." Cậu nói với Văn Lâm: "Cháu lên đây."
Văn Lâm đáp một tiếng, đứng dậy mới nhìn thấy Sở Ly, vội gọi cô vào.
"Cẩn thận dưới đất có nước, chỗ này bừa bộn, cháu mau lên lầu học đi."
Sở Ly gật gật đầu, kéo dây balo đi vào trong.
Không biết có phải ảo giác hay không mà cô phát hiện ánh mắt Văn Dữ Trạch nhìn cô hôm nay rất lạnh lùng, không có một chút ý bắt chuyện với cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!