Ban tối đến giờ ăn cơm, tiệm thịt nướng kín người hết chỗ.
Văn Dữ Trạch nắm tay Sở Ly đi vào. Vừa đẩy cửa phòng, tiếng ồn ào tuôn ra, một nhóm người ngồi xung quanh bàn.
"Aiyo, Trạch gia đến rồi." Cậu bạn ở cửa cao giọng gọi.
Mọi người bên trong nhìn qua, Tiêu Kỳ Sơn cầm ly rượu rỗng vừa rót rượu vừa quay đầu lại: "Cậu mẹ nó lề mề nửa ngày sắp 8 giờ rồi, đừng nói cái gì hết, tự giác phạt ba ly rượu –"
Giây phút nhìn rõ người sau lưng cậu, giọng Tiêu Kỳ Sơn kẹt lại.
Không riêng gì cậu ta, một nhóm người sững sờ. Hạ Đào bên cạnh trừng lớn mắt, ngớ ra khoảng năm giây, dựa vào trí nhớ lắp bắp gọi một tiếng: "Nữ thần???"
Sở Ly vào phòng, mỉm cười: "Đã lâu không gặp."
"Đã đã đã... đã lâu không gặp."
Mọi người đều là nhóm bạn chơi khá thân ở cấp 3, có lẽ biết năm đó từng xảy ra chuyện gì. Cũng là tận mắt nhìn Văn Dữ Trạch học hành ngày đêm như thế nào, lại học lại một năm mới thi vào Đại học Bắc Thành.
Cũng may cố gắng không uổng phí, cuối cùng cũng theo đuổi được người ta.
Lần trước Văn Dữ Trạch đăng tin lên Moments phách lối khoe ân ái, Tiêu Kỳ Sơn vừa quái gở ở khu bình luận vừa cảm khái muôn vàn trong lòng.
Nhưng mà bọn họ không biết Sở Ly sẽ về cùng.
Mấy năm không gặp, tóc cô ngắn hơn chút, rút bỏ sự non nớt ngây ngô của thiếu nữ, đôi mày ánh mắt thêm phần cuốn hút, mê hoặc. Ánh sáng trên đỉnh đầu chiếu vào mặt cô, liếc mắt nhìn một cái đã chấn động lòng người.........
"Ngồi đực ra đó làm gì, nhường chỗ chứ." Một cậu bạn kêu lên, mọi người cùng nhau dịch chỗ.
Sở Ly ngồi vào chỗ bên trong, Văn Dữ Trạch vào theo, ngồi bên cạnh cô.
Cô cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, tóc dài vén ra sau lưng, còn chưa kịp đụng đũa thì Tiêu Kỳ Sơn đối diện đã nâng ly đưa qua.
"Nữ thần không hổ là nữ thần, nhiều năm trôi qua mà vẫn còn đẹp như thế."
Tiêu Kỳ Sơn gầy đi không ít, dáng cao ngất, cũng đẹp trai hơn nhưng vẻ cà lơ phất phơ trên người không giảm đi.
"Năm đó cậu vừa đi, tôi tưởng cả đời này không gặp lại nữa, mọi người cũng buồn lắm á. Hôm nay nể mặt cùng nhau uống một ly nhé?"
Trước kia ở Nhị Trung, Sở Ly có tiếng là con cưng của trời, lạnh lùng kiêu ngạo, có thể nhìn nhưng không thể với tới. Một nhóm người cũng nhờ vào Văn Dữ Trạch mà mới có thể nói chuyện với cô.
Sau đó quen thân dần dần phát hiện ra, mặc dù cô lạnh lùng nhưng không kiêu. Có lúc đùa quá trớn mấy câu cũng tuỳ ý trả lời, chưa bao giờ tức giận.
Sở Ly còn chưa trả lời, Văn Dữ Trạch đã nhận lấy.
Cậu cười nhạo một tiếng, nhìn chằm chằm Tiêu Kỳ Sơn, ngón trỏ gõ mặt bàn: "Muốn uống thế nào, tôi uống với cậu."
Bầu không khí trong phòng thay đổi, mọi người la ó aiyo aiyo một hồi.
Hạ Đào trêu: "Trạch, nữ thần người ta lại không phải không uống được, cậu che chở như vậy không thú vị nhá."
So với người khác, sự thay đổi của Hạ Đào rõ ràng nhất. Cậu ta mặc chiếc áo khoác màu tối, tóc vuốt ngược, trên cổ tay đeo chiếc đồng hồ kim loại. Cùng với bác cả mở homestay ở nơi khác, rõ ràng có thêm mấy phần trưởng thành và khéo léo của người đã bước vào xã hội.
"Với lại tình cảm của bọn tôi với cô ấy cũng sâu, khó khăn lắm mới gặp lại đương nhiên phải uống một ly, cậu nói có phải không chứ nữ thần."
Sở Ly trái lại không ngờ mọi người nhiệt tình như thế, quay đầu nói, "Uống bia không sao."
Văn Dữ Trạch khẽ nhíu mày, "Uống ít một chút."
Cậu gắp miếng thịt nướng, lấy rau xà lách gói xong cho cô, "Ăn chút đồ lót bụng trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!