Hai người tìm khách sạn tiện nghi nhanh gọn ở gần đó, mấy ngày sau đó đều ở bệnh viện cùng với Tạ Mẫn Giai.
Trời ban ơn, sau cơn tuyết là trời quang mây tạnh.
Sở Ly cùng hai người đến vườn hoa phơi nắng, đứng trong chùm tia sáng ấm áp tựa như hết thảy đều có thể tốt đẹp.
Văn Dữ Trạch giống như mọi khi, còn nói đùa những câu hài hước không đâu chọc Tạ Mẫn Giai cười.
Cậu lúc nào cũng quen kiềm chế cảm xúc, trên mặt không nhìn ra được vui buồn. Cho dù như vậy, Sở Ly cũng cảm nhận rõ ràng sự im lặng, nỗi buồn vây quanh không thể gạt bỏ của cậu.
Tái khám có kết quả, bác sĩ nói tình trạng của Tạ Mẫn Giai tốt, tế bào ung thư tạm thời được khống chế.
Nhưng mà bà có phân loại tế bào kém, đã có di căn một số chỗ. Bác sĩ đề nghị chờ đến khi đủ điều kiện phẫu thuật, tiến hành cắt bỏ toàn bộ dạ dày trước rồi sau đó điều trị miễn dịch.
Trước đó Tạ Mẫn Giai đã làm phẫu thuật một lần.
Hy vọng rồi hụt hẫng, lặp đi lặp lại nhiều lần nên bà đã không còn nhiều cảm xúc với bệnh tình của mình, chỉ mong cuộc sống này ít phải chịu đựng đau đớn hơn.
"Cắt bỏ dạ dày người không hoàn chỉnh rồi, chỉ có thể ăn thức ăn lỏng." Tạ Mẫn Giai nói đùa, "Thực ra trị liệu bảo thủ cũng không tệ, sau này xuống gặp Diêm vương, ít nhất người vẫn còn đầy đủ."
Văn Dữ Trạch nghe xong nhíu chặt mày, ngồi xổm bên chân bà: "Con đã hỏi bác sĩ rồi, cắt bỏ toàn bộ dạ dày cũng không có gì đáng ngại, đợi qua thời kỳ dưỡng bệnh là có thể ăn cơm bình thường."
Cậu biết phẫu thuật chịu tội, nắm tay Tạ Mẫn Giai, yết hầu khó khăn trượt, "Mẹ, con biết phản ứng sau phẫu thuật khó chịu, nhưng mà có cơ hội chúng ta đều nên thử. Mẹ đừng sợ, phẫu thuật con sẽ ở cùng với mẹ."
"Thằng nhóc ngốc này, ở cùng mẹ làm gì, không cần đi học à?"
"Chỉ cần mẹ đồng ý phẫu thuật, không đi cũng được."
Văn Dữ Trạch nghiêm mặt, không hề đùa chút nào.
Tạ Mẫn Giai quả thực không có cách nào với cậu, bất đắc dĩ thở dài.
Phẫu thuật chẳng phải là thập tử nhất sinh.
Nhưng bệnh tình đã đến nước này, dù sao cũng phải liều một phen, không thể cứ đứng nhìn hy vọng trôi đi mất.
"Mẹ đồng ý với con." Bà vỗ vỗ mu bàn tay Văn Dữ Trạch, đôi mắt trong suốt ánh sáng, cười cười nói, "Mẹ sẽ nghe lời bác sĩ, tích cực phối hợp điều trị."
......Quay về huyện Ninh là chạng vạng của ba ngày sau.
Thị trấn nhỏ vẫn chưa có cao tốc, hai người ngồi máy bay đến An Thành trước rồi lại mua vé sang xe bus.
Càng về phía Bắc càng lạnh, vừa xuống máy bay đã cảm nhận được nhiệt độ đột nhiên giảm.
Sở Ly thay áo lông rất dày, trang bị bao tay, khăn quàng cổ, chụp tai đầy đủ.
Mà Văn Dữ Trạch chỉ mặc áo hoodie thêm áo khoác, giống như không sợ lạnh. Nhưng mà lại khác với trước kia, trên cổ cậu có thêm chiếc khăn quàng cổ thủ công màu xanh xám khói.
Bên ngoài khắp nơi đều là tuyết. Nóc nhà, thân cây, trên xe đều là lớp tuyết thật dày, trắng tinh, toả ra sắc bạc xán lạn dưới ánh mặt trời.
Ba năm, cũng đủ để phố thị thay đổi từng ngày.
Nhưng huyện Ninh dường như không thay đổi gì, được những ngọn núi nhỏ vây quanh, năm tháng tích tụ thêm nhưng lại không đáp ứng gì với thế giới bên ngoài.
Tựa như mang theo sự an phận đơn giản, bình thản mà tĩnh lặng.
Ánh nắng mùa đông ngắn, thấm thoát đã sắp tối.
Sở Ly nhìn chằm chằm cảnh tuyết ngoài cửa sổ, nghe thấy Văn Dữ Trạch hỏi: "Còn nhớ đường không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!