Chương 2: (Vô Đề)

Bầu trời bị mưa to cướp sạch chuyển sang sắc xanh biếc. Cơn gió nhẹ thổi qua phấp phới tóc mái trên trán.

Gò má Sở Ly nóng lên, cổ cũng đỏ, miệng mím chặt thành một đường.

Lưu manh, đồ điên.

Ban ngày ban mặt, sao cô có thể cởi giày ở chỗ này.

Thiếu niên thưởng thức biểu cảm của cô một lúc, nén cười, khẽ hất cằm: "Cậu trừng cái gì."

Chữ thứ hai thêm trọng âm, dáng vẻ kiêu ngạo cực kỳ.

Lồng ngực Sở Ly phập phồng, vẫn trừng cậu: "Không biết xấu hổ."

Đôi mắt cô to tròn phủ ánh nước xấu hổ tức giận, gương mặt đỏ ửng.

"Khỉ ốm" xem náo nhiệt nửa ngày, tiếng cười không kiềm nén: "Trạch à, cậu chọc người ta tức giận rồi."

"Ha?" Thiếu niên hừ cười một tiếng, chậm rãi móc mũ bảo hiểm dưới cánh tay, "Ông đây vừa mới vì tránh cô ấy mà xém chút lật người đấy."

"Khỉ ốm" khoa trương há to miệng, buột miệng nói: "Mẹ kiếp, nghiêm trọng thế á?"

.........

Cá mè một lứa.

Sở Ly siết chặt tay, nhìn hai người này qua lại. Nói đạo lý với bọn họ quả thực tốn thời gian, với lại xung quanh trống trải không người. Cô một thân con gái đường không quen, nếu thật sự tranh chấp với đối phương, người bị hại chỉ có mình.

"Đường niêm phong chạy như bay là trái pháp luật." Sở Ly nói xong bắt đầu sờ điện thoại, "Ngã tư bên ngoài có cảnh sát giao thông, bây giờ tôi có thể gọi điện báo các cậu."

Cô ngẩng đầu, không cam lòng yếu thế.

Tầm mắt hai bên giao nhau trong không trung.

Một tay thiếu niên kẹp mũ bảo hiểm, hơi nghiêng đầu, mái tóc loà xoà chọc vào mí mắt, gương mặt lạnh lùng.

Cậu híp mắt tiến về trước một bước: "Cậu thử xem."

Ba chữ đơn giản thật sự uy h**p.

Sở Ly không biết cậu muốn làm gì, trong lòng lo lắng nhưng cô cắn răng, mạnh miệng bắt đầu ấn số.

Thấy Sở Ly làm thật, "khỉ ốm" luống cuống, "Đừng chứ người đẹp, bọn tôi chỉ đùa thôi."

"Khỉ ốm" kéo cánh tay người nọ, dùng sức dẫn sang bên, ngoài miệng không ngừng nói: "Xin lỗi xin lỗi, người anh em đùa với cậu thôi, bọn tôi đi ngay đây."

"Buông ra." Thiếu niên quăng tay "khỉ ốm" ra, "Cậu thật sự cảm thấy cô ấy dám?"

"Cho dù cô ấy có dám hay không." "Khỉ ốm" lại đẩy cậu: "Đây là xe anh tôi đấy, tôi không muốn bị đánh. Cậu không đi nhưng tôi đi."

"Được rồi được rồi."

Thiếu niên không kiên nhẫn chậc lưỡi, xua cậu ta đi, "Thật sự tưởng ông đây rảnh rỗi lắm à."

Cậu nói xong lướt qua Sở Ly, cũng không nâng mí mắt mà lập tức lên xe máy.

Cài mũ bảo hiểm đè mấy sợi tóc rối tung kia, dáng vẻ như chuyện không liên quan đến mình, tựa như chưa từng xảy ra cái gì vậy.

Kèm theo tiếng gầm rú kia khiến tóc Sở Ly phấp phới, nhè nhẹ dính trên mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!