Đoạn đường tới đây mất hơn một tiếng.
Lúc về tuyết bắt đầu rơi nhẹ nên Văn Dữ Trạch chạy càng chậm hơn.
Sở Ly quấn áo lông đen vừa dày vừa dài kia, không cảm thấy lạnh một chút nào.
Cô đội nón bảo hiểm, nhét tay vào trong túi áo khoác thiếu niên.
Ban nãy trước khi lên xe, cô cố chấp quàng khăn quàng cổ của mình cho cậu. Cò kè mặc cả nói cô mặc áo lông của cậu rồi, cậu phải quàng khăn quàng cổ của cô, như vậy mới công bằng.
Văn Dữ Trạch vốn không quan tâm đến chút chuyện nhỏ này. Sở Ly trong ba lớp ngoài ba lớp, căn bản không đông lạnh được.
Nhưng mà khăn quàng cổ là màu đỏ thẫm.
Cậu chống cự cả nửa ngày cũng không được, sợ lằng nhằng nữa đại tiểu thư lại không vui..........
Sở Ly cong môi, giọng nói ngọt lịm: "Ai nói con trai không thể quàng khăn quàng cổ màu đỏ chứ?"
Văn Dữ Trạch lạnh mặt, lười trả lời.
"Da cậu vốn trắng, mang màu đỏ rất hợp."
c, cậu trả cho tôi, sau này tôi mang cậu đừng mang."
Sở Ly nghiêng đầu, chớp mắt nhìn cậu: "Như vậy sao được, tặng cho tôi là của tôi."
Văn Dữ Trạch nghiêng đầu, nhìn chằm chằm mắt cô qua lớp mũ bảo hiểm: "Vậy gói lại, tôi mang khăn quàng cổ cùng tặng cho cậu, đều là của cậu."
"............."
Cái tên này nói cái gì cũng không được đứng đắn.
Sở Ly biết cái miệng cậu lợi hại nên không dây dưa với cậu mà cứng ngắc chuyển đề tài.
"Hôm ba mươi mốt, cậu nhớ đến xem biểu diễn nha."
"Mời tôi à?" Văn Dữ Trạch cong môi, lười biếng hỏi.
Hôm đó ngày cuối cùng của năm, là ngày bác sĩ yêu cầu cậu quay lại kiểm tra.
Nhưng cậu không định đi.
Không phải theo thường lệ chụp CT não, lỡ như bỏ lỡ biểu diễn cậu thiệt lớn.
"Tặng tôi cái đàn đắt tiền như thế, cậu không đến nơi cảm nhận một chút sao?"
"Có đắt hay không tôi nghe không hiểu." Cậu cà lơ phất phơ, "Nếu không thì, cậu để tôi cảm nhận chút cái khác đi."
"Văn Dữ Trạch!" Sở Ly nghe cậu càng nói càng lệch, tức giận đến mức nhéo cánh tay cậu một cái.
Thiếu niên không sợ đau một chút nào, cười đến mức tuỳ ý, bả vai cũng run lên............
Phong cảnh hai bên nhanh chóng lướt qua, bông tuyết trên ngọn cây bị gió thổi lung lay sắp đổ.
Văn Dữ Trạch bỗng nhiên nhớ ra, đi ra đoạn đường này cậu không rút một điếu thuốc nào.
Bọn họ bị thế tục vứt bỏ, ở nơi tuyết lạnh nhất, an ủi, sưởi ấm lẫn nhau.
Có cô ở bên, cơn nghiện thuốc lá dường như bớt khó chịu hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!