Chương 102: (Vô Đề)

Phòng ngủ kéo rèm che kín kẽ, hàng ngàn ánh đèn nơi phố thị bị ngăn cản bên ngoài.

Đèn bàn sáng trên đầu giường, ánh sáng yếu ớt mờ tối vừa vặn phác hoạ gương mặt rõ ràng sắc bén của thiếu niên, mặt mày vừa sáng vừa tối.

Văn Dữ Trạch rũ mắt, ung dung nhìn Sở Ly chăm chú. Qua một lúc, cậu nhẹ nhàng nhướng mày, im lặng truyền đạt thông tin.

Cậu đang đợi cô hành động thực tế..........

Sở Ly ngồi trong lòng Văn Dữ Trạch, chớp mắt, sau đó dời mắt nhìn xuống môi cậu.

Cô thích hôn môi với Văn Dữ Trạch.

Dáng môi cậu mỏng, lúc hôn rất mềm. Mỗi nụ hôn, mỗi nhịp thở run rẩy đều khiến người ta có cảm giác thân thiết như keo sơn.

Sở Ly dừng một giây, hai tay vòng lên cổ cậu, mười ngón tay đan cài hơi hơi ép xuống.

Cùng lúc đó nghiêng người về phía trước, nghiêng đầu ngậm lấy môi cậu, đưa lưỡi tỉ mỉ triền miên cùng cậu.

Bầu không khí trong phòng vừa mập mờ lại dịu dàng.

Qua một lúc, Sở Ly th* d*c buông ra: "Được rồi, đừng giận nữa."

Hơi thở gần trong gang tấc, nóng rực.

Văn Dữ Trạch nhìn chằm chằm cô một lúc, khẽ xuỳ một tiếng, "Chỉ vậy thôi?"

Sở Ly bị cậu nhìn mất tự nhiên, mím môi, "Em tắm rồi."

Không phải cô không hiểu ánh mắt cậu, còn có th* c*ng r*n chống lên đùi cô, quả thực muốn mặc kệ cũng khó.

"Dơ rồi anh tắm cho em." Cậu kéo người vào sát người mình, ánh mắt sâu thẳm phát sáng như đốm lửa bùng lên trong bóng tối.

"... Anh nói tối này không có cái kia." Sở Ly bị cậu đụng, muốn xuống.

Văn Dữ Trạch cố định eo cô, không cho cô chạy, "Không có cái nào?"

"..........."

Thấy cô cắn môi không nói lời nào, Văn Dữ Trạch cúi đầu cười một tiếng, "Không làm cũng được, đổi chỗ khác."

Giọng điệu cậu cợt nhả ngả ngớn, ý không rõ, ánh mắt dời xuống nhìn chằm chằm môi ướt át đỏ thắm của cô.

Trong đầu Sở Ly hiện lên gì đó, bỗng chốc trợn to mắt.

Không phải cô không hiểu.

Đinh Lê và Phùng Tư Đồng trong ký túc xá thường xem truyện tranh người lớn, còn cố ý đưa cho cô xem, bên trong mấy cái linh tinh cái gì cũng có.

Đương nhiên cô biết Văn Dữ Trạch chỉ là cái gì.

"Anh nghĩ hay quá." Sở Ly nói xong muốn đứng dậy.

Bỗng nhiên trời đất xoay chuyển, cổ tay cô bị cậu giữ chặt kéo xuống ngã thẳng lên giường, tóc đen xoã ra.

Cơ thể cao lớn cứng rắn kề sát vào cô.

Sở Ly không nhúc nhích được chút nào, tư thế này nguy hiểm lại bị động, "Anh làm gì vậy?"

"Không làm gì cả." Văn Dữ Trạch hôn cằm, cổ cô, rồi lại di chuyển xuống, "Không muốn cũng không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!