Chương 106: Hoàn

Ban đêm huyện Ninh không ánh đèn phồn hoa giống Bắc Thành.

Ngọn đèn dầu lác đác trên con đường, nhánh cây đè một lớp tuyết trắng, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có xe hơi chạy vụt qua.

Còn lại sự tĩnh lặng của đêm đông chỉ có thành phố nhỏ mới có.

Hệ thống sưởi hơi trên xe taxi mở vừa đủ, Văn Dữ Trạch ngồi phía sau ôm vai Sở Ly.

Cô im lặng tựa vào lòng cậu, lông mi nhắm lại, hơi thở đều đều như đang ngủ, đỉnh đầu tựa vào cằm cậu.

Ánh sáng ngoài xe lúc sáng lúc tối, Văn Dữ Trạch nhìn chằm chằm mặt cô một lúc, thở dài một hơi.

Mới ra ngoài nghe có cuộc điện thoại quay lại đã uống thành thế này, cảm xúc cũng không đúng lắm.

Nhưng mà cũng không khó đoán, chắc là Hạ Đào uống nhiều rồi lại lấy những chuyện cũ rích không quan trọng năm đó ra nói.

Văn Dữ Trạch không phải người thích nhìn về quá khứ.

Quá khứ của cậu phần lớn đều ngập tràn tối tăm, bi ai và cô độc, có một số hình ảnh chỉ lướt một lần trong đầu cũng đủ khốn khổ.

Với lại qua lâu như vậy rồi nhắc đến làm gì.

Khiến người ta cảm thấy phiền phức, không thoải mái cùng mình sao......

Đoạn đường về nhà đang thi công, mặt đường gập ghềnh.

Xe taxi xóc nảy mấy cái, sắp đến trước cửa nhà Tây, Sở Ly đúng lúc tỉnh lại.

"Dậy rồi hả?"

Cô mơ màng mở mắt, chạm phải sườn mặt rõ ràng nổi bật của Văn Dữ Trạch.

"Đến nhà rồi, xuống xe nhé."

"Ừm."

Đèn đường lẻ loi ở trước cổng, xuống xe là cơn gió lạnh thấu xương. Văn Dữ Trạch quấn Sở Ly vào áo khoác mình, ôm vai cô vào nhà.

"Sao uống nhiều thế?"

Tửu lượng Sở Ly không tính là kém, một ly rượu đế không đến mức say. Chẳng qua ban nãy uống trộn lẫn, lại uống nhanh nên cổ họng và dạ dày đều cảm giác nóng cháy của rượu.

Cô ngủ một giấc trên xe tỉnh táo không ít.

Vừa mới tỉnh, những lời của Hạ Đào nói tuôn lên như thuỷ triều.

Văn Dữ Trạch thấy Sở Ly không nói lời nào bèn giơ tay lên, mu bàn tay lành lạnh dán lên gò má cô, "Mặt nóng vậy, còn khó chịu sao?"

Sở Ly mím môi, không trả lời câu hỏi này.

Cô quay đầu liếc mắt nhìn cậu một cái, nắm tay cậu, lòng bàn tay kề sát vào nhau, ngón tay luồn vào theo kẽ hở tay cậu.

"Văn Dữ Trạch." Cô nhẹ giọng, "Nếu em có thể vẫn luôn ở cùng anh thì tốt rồi."

Cho dù bởi vì đủ loại nguyên nhân xa nhau, không thể ở cùng một thành phố, học cùng một trường.

Chỉ cần trái tim ở cùng nhau sẽ không cô độc.

Cô sẽ khuyên cậu, an ủi cậu, ở bên cậu, không để cậu một mình chịu nhiều như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!