Chương 30: (Vô Đề)

Thời tiết sắp đến tháng mười một đã rất lạnh, người đi trên đường rất thưa thớt, thân cây tàn lụi thành dáng vẻ đáng thương.

Văn Dữ Trạch xách áo khoác, bước chân phần phật.

Gió đêm đang mạnh, áo sơmi trắng bị thổi nhăn. Mái tóc đen của cậu rối tung, mỗi một động tác mỗi một biểu cảm đều tỏ rõ sự bực bội trong cậu.

Bình thường cậu rất hiếm khi nổi giận ra bên ngoài.

Mỗi lần đến chỗ Sở Ly đều không nhịn được.

Cậu không chịu nổi.

Cứ nán lại nữa.

Sở Ly lại cậu cậu tôi tôi với cái tên họ Tống kia một câu là cậu không bảo đảm được bản thân sẽ làm ra cái gì..............

Phong cảnh xung quanh bị màn đêm chiếm lấy.

Văn Dữ Trạch lấy hộp thuốc rút một điếu thuốc đưa lên miệng, cúi đầu, một tay cản gió châm thuốc.

Nhưng ngay cả gió cũng đối nghịch với cậu, ấn mấy lần mới châm được.

Ánh lửa đỏ tươi vừa sáng lại tắt.

Cậu dùng sức hút một hơi, sườn mặt hóp vào.

Không khí lạnh xen lẫn nicotin xông vào phổi lan ra toàn thân rồi từ từ thở ra, làn  khói phiêu tán trong bầu trời đêm tối mờ mịt.

Sự tàn bạo mới tan đi một chút, đằng sau có người gọi –

"Văn Dữ Trạch."

Văn Dữ Trạch không quan tâm, bước chân tiếp tục không ngừng.

"Cậu đợi tôi một chút được không?" Sở Ly gần như chạy đuổi theo.

Nhịn cả đêm, không ngờ đổi lấy kết quả như này.

Cô thà rằng cãi nhau một trận cũng không muốn cậu im lặng đi, nó khiến cô giống như thật sự làm sai chuyện gì khủng khiếp vậy.

"Tôi làm gì mà cậu phải nổi tính như thế? Ăn cơm với Tống Hoài là trước đó đã hẹn xong rồi, là tôi bỗng chốc quên, tôi không lừa cậu."

Sở Ly theo bên cạnh cậu: "Hôm nay rốt cuộc cậu làm sao vậy, uống nhiều rượu hả?"

Văn Dữ Trạch không nghe được hai chữ kia.

Hút một hơi thuốc, lông mày nhíu chặt lại.

"Không thế nào cả, nhìn cậu phiền."

Trước mặt là ngọn đèn đường đột nhiên sáng lên.

Sở Ly liếc mắt nhìn vết thương trên tay cậu, nuốt nuốt nước miếng, hỏi: "Thấy tôi phiền cậu còn kéo tôi qua?"

Cậu không nói chuyện, lạnh mặt đi phía trước.

Sở Ly đi theo, giọng điệu nhẹ nhàng lại: "Hôm qua tôi chạy xong một ngàn năm trăm mét, hôm nay lại ngồi xe ra ngoài tham gia thi đấu, không kịp thở cái nào. Cậu bảo tôi đến loại chỗ đó, tôi cũng đồng ý với cậu, cậu có thể nói chút lý được không?"

Văn Dữ Trạch dừng bước xoay người lại, khẽ xuỳ một tiếng: "Loại chỗ kia? Đại tiểu thư Sở Ly không ăn khói lửa nhân gian, thật sự mẹ nó cao quý."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!