Chương 4: (Vô Đề)

"Bắt đầu từ hôm nay, mọi người chính thức bước vào học kỳ mới của lớp 11."

Vương Thế Kiều đứng trên bục giảng, chống eo: "Cất hết tâm tư đi, giờ này đến năm sau là lớp 12 rồi. Nếu như không nắm chặt học hành không thi được đại học, giờ này năm sau các em cũng chỉ có đi cầu vượt dán màng, đi rửa chén tiệm ăn."

Mọi người: "..........."

Vương Thế Kiều nhìn các học sinh bên dưới, tiếp tục nói lời nhàm chán: "Cô không đùa với các em, mặc dù thi đại học không phải con đường duy nhất nhưng mà đối với phần lớn mà nói nó là con đường tốt nhất. Các em phải gấp rút, phải có cảm giác nguy cơ, biết không?"

"Bọn

-em

-biết

-rồi-"

Học sinh bên dưới đồng loạt kéo dài âm, không chịu nổi cái phiền này, bọn họ nghe những lời kiểu này tai cũng sắp mọc kén rồi.

Nhưng mà có tác dụng không?

Vô dụng.

Vương Thế Kiều dán thời khoá biểu mới lên bảng đen bên cạnh. Chân trước vừa đi thì phòng học đã khôi phục sự ồn ào.

Có người vùi đầu bổ sung bài tập, có người nằm bò nói chuyện với bạn, còn có bạn nữ ngậm dây thun để buộc tóc. Với lại trong lớp đột nhiên có thêm tiên nữ đến khiến cho đám con trai thất thường.

Tào Luỹ dựa vào lưng ghế, hai tay gối sau đầu, nghiêng ghế lắc lư trước sau. Cậu ta nheo mắt nhìn chằm chằm chỗ chính giữa phòng học nào đó, nhìn một hồi lâu rồi móc điện thoại trong túi ra.

"Hey hey chị Thiến."

Tào Luỹ nằm bò lên bàn, duỗi tay, cô gái tóc xoăn ngồi chếch phía trước quay đầu lại.

"Cái gì."

Tào Luỹ đưa điện thoại qua, hất cằm về phía Sở Ly, "Chụp giúp tấm hình."

Diệp Minh Thiến nhìn qua, bĩu môi, gương mặt không chút thay đổi quay lại: "Tự chụp đi."

"Không phải góc tôi không đẹp sao, không chụp được chính diện."

"Không chụp." Diệp Minh Thiến lười nhìn cậu ta, lấy cái gương nhỏ chỉnh lại tóc, "Thích thì tự qua chụp, đàn ông đàn ang sợ cái gì."

Tào Luỹ: ".........."

Tháng chín ve sầu chưa đi, bầu không khí trong phòng oi bức. Quạt trần trên đỉnh đầu hồng hộc xoay chuyển, phòng học ồn ào giống như mở tiệc trà.

Sở Ly không quen môi trường như này, cảm thấy choáng váng đau đầu.

Cô giơ tay day day ấn đường, tựa vào lưng ghế ngồi ngơ ngẩn một lúc rồi bỏ balo vào trong hộc bàn.

Ngồi cùng bàn là cô bạn buộc tóc đuôi ngựa lệch một bên, ánh mắt to tròn. Thỉnh thoảng cô ấy nhìn qua, ánh mắt tò mò lại có hơi ngại ngùng.

Lớp mới, cuộc sống mới.

Mặc dù Sở Ly không có h*m m**n tích cực hoà nhập tập thể, nhưng cô hiểu rõ phải sống chung hoà thuận với bạn học.

Cô rút cuốn sách giáo khoa đặt lên bàn, khẽ nghiêng đầu mỉm cười với cô bạn: "Chào cậu."

Cô gái ngớ ra rồi cười với Sở Ly: "Tớ tên Phan Đoá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!