Tiết tiếng Anh sáng thứ hai, thành tích thi giữa kỳ đã có, học sinh trong lớp ủ rũ nằm úp sấp.
Lúc thi không thấy sốt ruột nhưng điểm vừa mới có bắt đầu gào khóc thảm thiết.
Tâm trạng Vương Thế Kiều hoàn toàn tương phản với mọi người.
Bà ấy đứng trên bục giảng, mặt mày hồng hào, khóe miệng cong lên không ngừng, "Tin tốt nhé, lần thi giữa kỳ này lớp chúng ta lại lấy hạng đầu, Sở Ly được 703 điểm."
Một đám học sinh đều sợ ngây người.
"Đây cũng là lần đầu tiên Nhị Trung chúng ta có người thi tổng điểm được hơn 700, mọi người nhiệt liệt vỗ tay!"
Ngơ ngác một giây rồi bên dưới tiếng vỗ tay ầm ầm bùng nổ.
Tháng trước đại hội thể dục thể thao Sở Ly đã thể hiện sức mạnh đáng kinh ngạc, xem đến mức khiến adrenaline trong người tăng cao.
Lúc này lại càng vượt trội, tin đồn bạn trai lớp bên cạnh sắp bị đuổi học nhưng cô lại không bị ảnh hưởng chút nào.
Lấy hạng nhất khối không nói, mà còn chốt hơn 700 điểm!
"703? Còn là người sao?"
"Lần trước thi không phải còn thua Tống Hoài 20 điểm sao, lần này lội ngược dòng?"
"Điểm này không nhiều không ít, vừa hay gấp đôi của tao, nữ thần quả nhiên là thần, không phục không được."
Vương Thế Kiều hắng giọng: "Hạng hai cũng ở lớp chúng ta, Tống Hoài được 698 điểm. Hai bạn đều rất xuất sắc, là tấm gương của mọi người."
Hai vị học sinh xuất sắc này của lớp 6 quả thật trâu bò, kéo hạng ba xa cả mấy điểm, dựa vào thực lực của hai người rõ ràng đã kéo điểm trung bình lên mấy điểm.
Vương Thế Kiều vỗ vỗ bàn giáo viên, ý bảo mọi người im lặng rồi bảo đại biểu môn phát bài thi tiếng Anh ra.
Đúng như Sở Ly dự đoán, lần này Phan Đóa tiến bộ khá nhiều, thi được 511 điểm.
Cô ấy vừa vui vẻ vừa bội phục học sinh xuất sắc
- bạn cùng bàn của mình.
"Sở Ly." Cô ấy đã không biết nên dùng từ gì để hình dung, "Cậu thật sự rất đỉnh."
Sở Ly cười nhạt một tiếng, không biết trả lời thế nào.
"Nếu không có cậu ngồi bên cạnh tớ, cả đời này tớ cũng đừng nghĩ được 500 điểm."
"Đều dựa vào bản thân cậu, chứng tỏ cố gắng học là có kết quả tốt."
Phan Đóa gật đầu, nghĩ đến cái gì bèn nói: "Thứ sáu tuần trước tớ bị Hà Duyệt gọi đi, sau đó không xảy ra chuyện gì chứ?"
Sở Ly khựng lại, trong đầu hiện lên cái mặt gian ác u ám kia của Diệp Huy, trong lòng vẫn hoảng sợ.
"Không có." Cô chớp mắt, nghiêm túc nói, "Cảm ơn cậu giúp tôi."
"Tớ nào giúp cái gì chứ, chỉ là gọi điện thoại mật báo thôi."
Phan Đoá xua tay, "Đúng rồi, chuyện Văn Dữ Trạch đánh người á, tớ nghe nói Lưu Kiến Vỹ thả lỏng rồi. Nếu như may mắn, tháng này cậu ấy có thể quay về trường."
Sở Ly gật gật đầu: "Hy vọng vậy."Mùa đông đã tới, thời tiết mỗi ngày một lạnh.
Rất nhiều học sinh lạnh đến mức không muốn ra ngoài, buổi trưa đều vọt đến căn tin ăn cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!