Trên gương mặt bốn cô gái xuất hiện vẻ kinh ngạc khác nhau.
Văn Dữ Trạch nhét tay vào túi quần, cà lơ phất phơ giẫm lên lá rụng khiến nó vang lên tiếng "sột soạt".
Diệp Minh Thiến nhanh chóng tắt giao diện quay video.
Cô ta cất điện thoại, ra hiệu ánh mắt bảo Lưu Mộng lùi lại.
"Trùng hợp thế."
Khoé miệng cô ta nở nụ cười ngọt ngào, vẫy tay chào cậu: "Cậu vẫn chưa ăn sáng phải không? Tớ mua bánh gạo nếp cho cậu nhé? Đúng lúc hôm nay lớp bọn tớ trực nhật, tớ rảnh."
Văn Dữ Trạch đi qua, không nói một lời nhìn cô ta chằm chằm.
Sắc mặt cậu lạnh lùng, đuôi mắt rũ xuống, khoá kéo đồng phục kéo đến tận cằm, chiếc khoá kim loại khẽ lắc phản chiếu ánh sáng lạnh sắc bén.
Cậu càng không nói chuyện, cảm giác áp bức càng mạnh.
Diệp Minh Thiến chột dạ, hai tay vân vê trước người.
Giọng mềm đi như là đang dỗ: "Làm sao vậy?"
"Xin lỗi."
"Cái... cái gì?" Diệp Minh Thiến không nghe rõ.
"Xin lỗi cô ấy."
...........
Nụ cười trên mặt Diệp Minh Thiếng cứng đờ, nhíu chặt lông mày, dáng vẻ oan ức, giọng vừa ỏn ẻn vừa chói: "Tại sao... sao cậu lại giúp nó chứ, cậu cũng đâu quen nó –"
"Nói lại lần nữa xem."
Văn Dữ Trạch cắt ngang lời cô ta, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn mấy người họ một lần, giọng lạnh băng: "Ba người các cô, xin lỗi cô ấy."
Hai tuỳ tùng bị doạ không nhẹ, vội vàng xin lỗi.
Hốc mắt Diệp Minh Thiến ngập nước, liếc Sở Ly một cái, miệng nói cho có lệ: "Xin... xin lỗi."
"Nói lớn một chút, không nghe thấy."
"Xin lỗi..."
"Không nghe thấy!"
Văn Dữ Trạch cao giọng, đột nhiên tức giận doạ ba cô gái sắp khóc.
Giọng Diệp Minh Thiến nức nở, ánh mắt sợ hãi lại không cam lòng: "Xin lỗi xin lỗi xin lỗi, được rồi chứ!"
Văn Dữ Trạch dời mắt, giọng rất lạnh nhạt.
"Cô có thể cút."
Không biết gió dừng từ khi nào, xung quanh yên tĩnh.
Diệp Minh Thiến vùi mặt vào lòng bàn tay, Lưu Mộng và cô gái còn lại đỡ cô ta, ba bước thành hai rời đi.
Văn Dữ Trạch đứng dưới tán cây, cậu không đi, cũng không nói chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!