"Khách quý" đã đến, người trong phòng bao lần lượt dừng động tác lại. Không gào oẳn tù tì nữa, ca hát cũng dừng.
Tiếng người dần im lặng, chỉ còn lại nhạc đệm vui vẻ và ánh đèn xoay chuyển.
Sở Ly đứng trước cửa, một bước cũng không chịu vào.
Cô liếc mắt nhìn từng gương mặt xa lạ rồi dừng lại ở tóc xoăn bên cạnh sofa, giọng nói bình thản: "Cậu thật sự còn ti tiện hơn tôi nghĩ."
"Mày bớt ngậm máu phun người."
Diệp Minh Thiến để ly rượu lên bàn, nghe vậy thì nổi giận. Cô ta liếc mắt nhìn người bên cạnh một cái, lại nghẹn lại.
"Tao không nhàm chán như thế, là anh tao đây muốn gặp mày." Cô ta nói xong nhướng mày, vẻ mặt tràn đầy đắc ý.
Giống như cái "anh" mà cô ta nói, là nhân vật lợi hại giỏi giang gì đó.
"Tôi không quen, cũng không muốn gặp." Sở Ly biết rõ Diệp Huy ở ngay bên cạnh, cũng không liếc mắt nhìn một cái.
Nói xong định đi lại bị cái tên ban nãy giữ lại.
"Người đẹp, cậu ngông cuồng quá đấy."
Bọn họ khúm núm mời người tới, cũng không làm gì cô. Không ngờ thái độ cô lại cứng rắn, không cho một chút thể diện nào.
"Này, buông tay."
Người ngồi giữa sofa lên tiếng, giọng điệu lười biếng nhưng lại oai phong, "Khách sáo với tiểu thư Sở một chút."
Tên con trai lập tức thả lỏng nhưng cũng không thể thả Sở Ly đi. Cậu ta đứng trước cửa, cản đường cô đi.
Hệ thống sưởi hơi trong phòng bao mở vừa đủ.
Diệp Huy mặc chiếc áo sơmi đen, quần tây màu xám, khoé môi cong lên, đích thân qua "mời": "Tiểu thư Sở, qua đây ngồi."
Sở Ly đứng ở cửa, đứng yên, cũng không nhìn anh ta.
Một đám đàn em nhìn đại ca kiên nhẫn dỗ, lo lắng suông, chỉ cảm thấy cô gái này giả vờ giả vịt, không biết điều.
Cục diện cứ căng thẳng như thế.
Ánh đèn lúc sáng lúc tối xoay chuyển trên mặt Sở Ly.
Diệp Huy nhìn chằm chằm cô một lúc, cúi đầu rồi bỗng nhiên cầm tay cô.
Sở Ly bị hành động vượt quá phép tắc này làm cho giật mình, cả người như bị điện giật, rút mạnh tay ra, "Anh làm gì!"
Diệp Huy không tức giận, khẽ cười một tiếng, giơ hai tay lên đầu làm vẻ đầu hàng, "Lại đây ngồi tán gẫu hai câu, tôi hỏi xong đương nhiên sẽ thả em đi."
Sở Ly nhìn xung quanh, hơn mười ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm cô.
Bây giờ ngoại trừ nghe theo, cô không thể nghĩ ra được cách khác. Diệp Huy nhìn thế nào cũng là đại ca, không đến mức lật mặt nuốt lời trước mặt đàn em.
Nhưng mà nếu chọc hắn ta nóng nảy thì không chắc.
Sở Ly dịch hai bước về phía trước, thờ ơ nhìn anh ta, "Có lời gì, đứng đây nói là được."
Diệp Huy ngồi trở lại sofa, cúi đầu cầm chai rượu ngoại trên bàn rót vào ly rượu.
Khoé miệng anh ta nhếch lên cười nhưng lại khiến người ta cảm thấy u ám, "Bảo em ngồi em cứ ngồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!