Thông tin truyện
Ngôi Vị Hoàng Đế Nhất Định Phải Là Của Ta Sao?
Giới thiệu
Vừa xuyên không, tin tốt là Dung Quyện đầu thai vào một gia đình quyền quý, tin xấu là đây lại là một gia tộc đầy rẫy tình tiết cẩu huyết, chuyên tâm nuôi dưỡng y thành một kẻ phế vật.
Tiêu chuẩn phế vật mà gia tộc đặt ra cho Dung Quyện: Ăn chơi trác táng, cướp đoạt dân nữ, phóng ngựa làm bị thương người trên phố…
Dung Quyện: Như vậy thì đã đủ gì đâu?
Đại ca truộc lợi lén lút nuôi dưỡng môn khách? Cướp hết về làm nam sủng, tuyên bố mình trời sinh phản nghịch, thích nam phong.
Môn khách: “…”
Cha gian thần có một kẻ thù chính trị không đội trời chung? Vậy thì phải ra phố dập đầu nhận làm cha nuôi!
Ngày hôm sau, tin con trai Thừa tướng muốn nhận Đại đốc thúc khiến cả kinh thành nghe danh đã sợ làm cha nuôi gây chấn động triều đình trong ngoài.
Đại đốc thúc: “??”
Triều đình tranh đấu, biên cương hỗn loạn, Lão hoàng đế u mê đa nghi, cả đời ghét nhất thuật vu cổ.
Dung Quyện: Hệ thống, lúc này có nên show vài chiêu không?
Trúng kỳ độc nên chắc chắn sống không quá hai mươi bảy tuổi, mục tiêu của Dung Quyện là ăn no ngủ kỹ, ngủ dậy lại ăn, ngắm hết mỹ nhân thiên hạ, tận hưởng cuộc đời êm ái.
Hệ thống lười biếng già của y thì chuyên tâm xem tiểu thuyết, ngắm mỹ nhân, và nhìn thiên hạ u mê còn mình thì tỉnh táo.
Bất tri bất giác, sân sau không đủ chỗ nuôi môn khách nữa, quyền thế của cha nuôi ngày càng lớn, và cơ bản là con trai của Lão hoàng đế sắp bị diệt sạch.
Cho đến một ngày –
Họ đồng loạt đứng trước cửa, lay mạnh Dung Quyện đang say ngủ:
“Tỉnh dậy đi, đến lúc ngươi lên ngôi rồi.”
Lời Tác Giả:
* Thụ là mỹ nhân lười biếng tâm đen VS Công là kẻ tàn nhẫn tự kỷ luật cực cao.
* Bối cảnh tham khảo một nửa thời Đường, là thế giới hư cấu, sẽ có nhiều chi tiết khác biệt.
* Cốt truyện hài hước, vui vẻ, không phải văn chính trị nghiêm túc, chi tiết hơn xem ở lời tác giả chương 1~
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cổ đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống , Cường cường , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Sa điêu
Chính: Dung Quyện x Tạ Yến Trú
Các Chương Mới
Danh Sách Chương
- Chương 1: Tỉnh lại
- Chương 2: Hai lạy
- Chương 3: Lần đầu gặp gỡ
- Chương 4: Ngỡ ngàng
- Chương 5: Cung yến
- Chương 6: Hưởng ứng
- Chương 7: Đại nhân
- Chương 8: Trao đổi
- Chương 9: Sứ đoàn
- Chương 10: Kinh hỉ
- Chương 11: Mang ơn
- Chương 12: Tây uyển
- Chương 13: Chấm công
- Chương 14: Thoát thân
- Chương 15: Cô đơn
- Chương 16: Cầu hiền
- Chương 17: Truyền triệu
- Chương 18: Thưởng phạt
- Chương 19: Dư hương
- Chương 20: Cược
- Chương 21: Đích thân tới
- Chương 22: Xuất phát
- Chương 23: Nghiền ép
- Chương 24: Ngọc quý
- Chương 25: Chọn người
- Chương 26: Thượng vị
- Chương 27: Không phế
- Chương 28: Võ đức
- Chương 29: Buông lỏng
- Chương 30: Cá chép
- Chương 31: Hương hỏa
- Chương 32: Thông suốt
- Chương 33: Cạnh tranh
- Chương 34: Viện binh
- Chương 35: Lựa chọn
- Chương 36: Phủi tay
- Chương 37: Thông báo
- Chương 38: Mẹ và con trai
- Chương 39: Lẻ loi
- Chương 40: Trong họa có phúc
- Chương 41: Người nhà
- Chương 42: Học vấn
- Chương 43: Mở màn
- Chương 44: Quyên góp
- Chương 45: Chúc ngủ ngon
- Chương 46: Tiên duyên
- Chương 47: Tưởng nhớ
- Chương 48: Quan sát
- Chương 49: Nhớ nhà
- Chương 50: Nan đề