Chương 26: Thượng vị

Nửa đêm canh ba, sau một cái hắt hơi, Dung Quyện bị ác mộng làm cho bừng tỉnh.

Nhưng mà chẳng mấy chốc y đã tìm ra nguyên nhân của cơn ác mộng.

"Chắc chắn hôm nay Tạ Yên Trú cũng bị dọa cho ngây người rồi." Buổi tối hắn thậm chí còn quên bỏ thuốc cho y.

Thông thường trong thuốc uống buổi tối sẽ có thêm chút thành phần an thần.

Hệ thống cũng chưa ngủ: [ Tiểu Dung, cái này ngươi phải phê bình hắn một chút. ]

Dung Quyện: "…"

Sau lần ngâm thuốc tắm, hệ thống tỏ ra đặc biệt hứng thú với "bước tiến lớn của văn minh nhân loại" này.

[ Thông qua nghiên cứu của ta, sự phát triển y học của thời đại này chỉ có một nửa là nhờ con người . ]

Dung Quyện nằm xuống lại, phối hợp hỏi: "Một nửa còn lại là gì?"

[ Thuốc. Rất nhiều dược liệu quý hiếm mà ở tương lai đã tuyệt chủng hoặc cực kỳ nguy cấp. ]

[ Tiểu Dung, ta có một diệu kế. Ta sẽ tìm cách tuồn cơ thể của ngươi ở thế giới kia sang đây, dùng chiêu tráo đổi thân xác đưa đến đây chữa trị. ]

Sắc mặt Dung Quyện khẽ thay đổi, đôi mắt thờ ơ với mọi chuyện dường như nhớ lại chuyện cũ năm xưa, dần dần trở nên lạnh lẽo.

Hội chứng trí nhớ siêu phàm khiến tinh thần y quanh năm bị đè nén, lo âu, có lúc suýt nữa xuất hiện khuynh hướng tự hại.

Khi cuối cùng y cũng khắc phục được tất cả, miễn cưỡng sống chung với triệu chứng này thì cha mẹ lại bất ngờ qua đời.

Vì không chấp nhận nổi cảnh gia đình tan nát, anh trai đã bỏ thuốc vào trong cơm.

Y vĩnh viễn không quên được gương mặt co giật vặn vẹo của người đó dưới đất nhìn mình.

– Anh biết, em sống luôn rất đau khổ. Rất nhanh thôi, mọi thứ sẽ kết thúc.

Ý chí cầu sinh của Dung Quyện rất mạnh, y kịp thời gọi xe cấp cứu, may mắn nhặt lại được một cái mạng nhưng cơ thể đã bị hủy hoại.

Gương mặt vừa như giải thoát lại vừa đau khổ kia, dù trải qua bao nhiêu năm cũng không hề mờ đi. Y day nhẹ ấn đường: "Khẩu Khẩu…"

[ Một mình khẩu làm thì một mình khẩu chịu, yên tâm, sẽ không liên lụy đến ngươi. Đợi ta tùy cơ hành động, làm một phen "người vận chuyển thiên nhiên". ]

[ Ngươi đừng lo, mất đi cộng sự làm việc, ta sẽ còn suy sụp hơn cả ngươi. ]

Bất kỳ loài nào cũng không thể thiếu cộng sự làm việc giống như lịch sử không thể thiếu văn hiến vậy.

Hệ thống chém đinh chặt sắt: [ Ta có chết cũng không muốn đi làm một mình. ]

Khóe miệng Dung Quyện giật giật, đầu lại bắt đầu đau. Trước khi bị những chuyện cũ không vui xâm chiếm, y chọn cách ngủ lại để trốn tránh.

Nửa đêm về sáng không mộng mị, ngủ một mạch đến trưa.

Hôm sau khi dùng bữa trưa, Tạ Yến Trú nhắc đến việc Đốc Thúc Ti đã bí mật phái người đi đón gia quyến của Cố Vấn.

Lúc này Dung Quyện mới biết tính tình mẹ và em gái của Cố Vấn quái gở, thích nuôi rắn, lại bí mật xây dựng một căn nhà đá trên vách núi cheo leo. Nếu không phải hắn cung cấp địa điểm, người ngoài căn bản không thể tìm thấy.

"Chắc chắn Cố Vấn cũng nuôi một con rắn để hộ thân." Tạ Yến Trú nhàn nhạt nhắc nhở: "Sau này khi tiếp xúc với hắn, cố gắng giữ khoảng cách."

Dung Quyện gật đầu trịnh trọng, xưa nay y luôn đứng xa mà trông với loài bò sát, ngoại trừ cái hệ thống nhe răng trợn mắt không chân trông như cục bột tròn ác ôn kia.

Thấy mắt Dung Quyện hơi thâm quầng, Tạ Yến Trú nhíu mày: "Ngủ không ngon à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!