Đã muốn thổ huyết thì không thể chỉ thổ huyết, phải vươn ngón tay trắng bệch ra, lảo đảo sắp đổ mà phun; phải tố cáo trong im lặng, ôm lấy ngực mà phun, phải lời chưa nói máu đã chảy trước, âm thanh nhẹ như tiếng thở dài mà phun.
Mỗi một chi tiết đều chịu được sự soi mói.
"Đại nhân!"
Đào Dũng cầm túi tiền đi trợ cấp cho các thương hộ theo ám chỉ của Dung Quyện, Đào Văn thì lao tới đỡ lấy y: "Nhanh, gọi xe, về phủ Thừa tướng."
Phủ Thừa tướng?
Radar của Hàn Khuê lập tức reo vang.
Sau vài lần bị trộm đến tận nhà, Hữu tướng đã ám chỉ với hắn vài câu.
Hàn Khuê lấy danh nghĩa tuần tra đi theo Dung Quyện, một trong những nguyên nhân là đề phòng đối phương giở lại trò cũ, ngay lập tức định đi ngăn cản.
Đào Văn cố gắng lý luận: "Cản trở mệnh quan triều đình đi tìm đại phu chữa trị, ngươi có ý đồ gì?"
Hàn Khuê khoanh tay cười lạnh: "Mắt nào nhìn thấy ta ngăn cản?"
Tuy hắn không ngăn cản nhưng thuộc hạ vẫn đi buông lời đe dọa, chẳng có phu xe nào dám đến nhận đơn.
Có một người bán hàng rong kéo xe đẩy thấy vậy giận từ trong lòng, lập tức định đẩy xe tới, nhưng lúc này Dung Quyện lại xua tay, cuối cùng là Đào Văn đỡ y đi bộ.
Thực ra tong lòng Đào Văn cũng không chắc chắn, thấp giọng xác nhận lại xem có thực sự không cần gọi đại phu không, Dung Quyện lắc đầu: "Không có gì đáng ngại."
Sự đắc ý của Hàn Khuê khi ngăn cản gọi xe ngựa chưa kéo dài được hai giây, ánh mắt quét qua xung quanh, trong lòng bỗng thót một cái.
Bách tính xung quanh căm phẫn sục sôi, những người dám giận không dám nói cũng đầy vẻ lo lắng nhìn theo hướng họ rời đi.
Tất nhiên Hàn Khuê không để ý đến suy nghĩ của đám kiến hôi, bách tính dưới chân hoàng thành đều nằm trong phạm vi quản lý của hắn, thuộc hạ ngày thường không ít lần nhận hối lộ, danh tiếng của hắn vốn đã không tốt.
Nhưng cách đó không xa rõ ràng còn có vài bóng người khác biệt, khí chất lạnh lùng, lưng thẳng tắp, có lẽ là người của Đốc thúc ti.
"Chết tiệt."
Không chừng Đốc thúc ti sẽ lấy chuyện này làm to chuyện, việc hủy hoại danh tiếng Dung Hằng Tung coi như đi tong, một hồi tuyên truyền xuống, có khi danh tiếng còn vang dội hơn.
Ai mà ngờ được có người nói thổ huyết là thổ huyết, quả thực là mất cả chì lẫn chài!
Thịt mỡ trên mặt Hàn Khuê rung lên ba cái, không biết đang nghĩ gì ánh mắt u ám, rảo bước đuổi theo Dung Quyện.
Bên ngoài phủ Thừa tướng, một hàng Cấm quân chịu trách nhiệm bảo vệ khu vực kinh đô đứng đó.
Quản gia bước ra, nhìn thấy Dung Quyện thì há hốc mồm, chẳng bao lâu sau Trịnh Uyển vội vã xuất hiện.
Lần này đến vai mẹ hiền bà ta cũng chẳng buồn diễn, sắc mặt xanh mét nói: "Sao ngươi lại đến nữa?"
Dung Quyện yếu ớt nói: "Sao mẫu thân lại hỏi vậy? Con về nhà mình mà."
Trịnh Uyển nghẹn một hơi ở ngực không lên không xuống, phía sau Hàn Khuê đột nhiên lên tiếng: "Gần đây trong kinh có nhiều lưu dân, phu nhân yên tâm, mạt tướng trấn thủ ở đây, không ai dám hành động l* m*ng ở phủ Thừa tướng."
Có người chống lưng, sắc mặt Trịnh Uyển lúc này mới tốt hơn chút, cười lạnh nhìn Dung Quyện.
Bà ta muốn xem xem đối phương có dám làm chuyện gì bất thường dưới mí mắt của Cấm quân hay không.
Dung Quyện bước vào phủ: "Chà."
Mặt đất được lát lại, qua một thời gian nữa là mùa thu, phủ Thừa tướng đã thay đổi một số cảnh quan trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!