Edit có lời muốn nói: Chương này không có bạn Trú, bạn Quyện lên sàn, nhưng cũng rất hay và cũng rất dài, mình đã edit rất lâu rất lâu để không bỏ sót 1 chữ một câu nào, xin đừng bỏ qua nó nhe hẹ hẹ.
Khôi phục lại sự linh hoạt vốn có của loài linh trưởng, Dung Quyện đội nón có màn che, hôm nay y còn đắp thêm một lớp lụa, chuyện không thoáng khí là nhỏ, chuyện bị nắng làm dị ứng mới là lớn.
Sau đó cầm quạt xếp ra dáng một quý công tử phong lưu, làm tốt công tác chống nắng rồi mới ra khỏi cửa.
Chiếc xe ngựa BMW bên ngoài mới thực sự là thay vỏ đổi ruột, để thích nghi tốt hơn với mùa hè, da chồn đã được đổi thành ngọc trai.
Huynh đệ họ Đào phụ trách đánh xe không thể nào hiểu nổi gu thẩm mỹ của trọc phú này.
Lúc Dung Quyện lên xe nói: "Nóc xe rất quan trọng, như vậy khi ngồi bên trong, tương đương với việc ta đang trùm khăn voan vàng."
Phú quý!
"?"
Cửa sổ nhỏ của xe ngựa mở một nửa suốt dọc đường để thoáng khí, dòng người qua lại trên phố trở thành phong cảnh ngoài cửa sổ.
Dung Quyện dựa vào cửa sổ ngáp một cái: "Con chó dữ mà cha ta nuôi giờ này chắc cũng sắp đến giờ đổi ca rồi, đi, đến con đường hắn bắt buộc phải đi qua."
So sánh sinh động thật! Huynh đệ họ Đào cũng không nhịn được cười.
Nhưng Đào Văn vẫn không nhịn được nói: "Không phải ngài muốn tránh hắn sao?"
Dung Quyện: "Ngươi thấy ta né tránh mũi nhọn của người khác bao giờ chưa?"
"…"
Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, không cần cố ý tình cờ gặp, trên đường đến Quan Nhạc Lâu bọn họ gặp Hàn Khuê vừa mới từ trong cung đi ra.
Ngắn ngủi mấy ngày không gặp, thế mà Hàn Khuê gầy đi một vòng lớn!
Cấm quân không cần tác chiến, thân là thống lĩnh Cấm quân còn được miễn huấn luyện hàng ngày. Ngày nào Hàn Khuê cũng chỉ hưởng thụ sự nịnh nọt của cấp dưới, sơn hào hải vị thịt cá ê hề không ngớt, cơ bắp dưới lớp giáp còn chưa săn chắc bằng con vẹt vai rộng như cái cửa, toàn là mỡ.
Đặt vào thời hiện đại thì đúng chuẩn nhóm người bị "tam cao" (cao huyết áp, mỡ máu, đường huyết).
Đột nhiên bị hạ lệnh thức đêm canh cửa, bây giờ tim hắn cứ thi thoảng lại đập loạn xạ quá tải.
Hàn Khuê vô hồn trở về, rõ ràng buồn ngủ đến cực điểm nhưng ban ngày lại không ngủ được.
Vốn đang lúc bực bội vô cùng, vừa ngẩng đầu lên, bất thình lình nhìn thấy Dung Quyện… không, là nhìn thấy chiếc xe ngựa châu báu ngọc ngà của Dung Quyện.
Bốn viên ngọc trai lớn khảm trên nóc, ánh sáng phản chiếu suýt chút nữa làm mù mắt chó.
"Hàn thống lĩnh." Dung Quyện chủ động chào hỏi hắn: "Hàn thống lĩnh lại đi tuần phố đấy à, thật là chăm chỉ."
Giọng điệu chậm rãi tự nhiên, hai chữ "chăm chỉ" còn được kéo dài thêm một nhịp, nghe cực kỳ châm chọc.
Thịt trên mặt Hàn Khuê tức đến run lên, một cục tức nghẹn ở ngực không lên không xuống.
"Ái chà, sao Hàn thống lĩnh không đi theo ta nữa?"
"Đến đây mà."
"Đi hai bước xem nào ——"
Hàn Khuê trừng mắt giận dữ nhìn y, khổ nỗi vừa gác đêm xong, bây giờ đầu đau như muốn nổ tung, đành ngậm bồ hòn làm ngọt quay về.
"Hàn thống lĩnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!