Chương 10: Kinh hỉ

Giữa ngày hè nóng nực mà Hầu Thân cảm thấy như ống quần bị đổ nước đá vào, lạnh đến run rẩy.

"Hiền, hiền đệ…" Mối quan hệ thường ngày của họ rất tệ, nhưng Hầu Thân lại liên tục ba lần xưng huynh gọi đệ, hơn nữa còn nhấn mạnh chữ [Hiền].

Ý muốn chỉ ai thì rõ ràng.

Dung Quyện trấn an hắn: "Ta nói đùa thôi, giết người là việc tốn sức."

Y thường không làm.

Hầu Thân vẫn hơi không yên tâm, người bình thường nào lại có suy nghĩ đó chứ?

Dung Quyện lúc này thực sự như mặt hồ tĩnh lặng: "Ta xông lên cũng không đánh lại được, phải không?"

Mặc dù nói vậy nhưng từ lúc bắt đầu trốn sau lưng Hầu Thân cho chim ăn, đến giờ ánh mắt y chưa hề rời khỏi đám người Ô Nhung lấy một khắc.

Kiểu quan sát đo lường đó, thường chỉ xuất hiện trên người những kẻ săn mồi cực kỳ kiên nhẫn trong rừng rậm.

Hầu Thân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ lại thấy có lý. Lúc đến, vị này suýt nữa đã ngủ say như chết trên xe ngựa rồi.

Ngủ say như chết theo đúng nghĩa đen.

Trải qua lời nói kinh hãi của Dung Quyện, sự sợ hãi của hắn đối với sứ đoàn cũng vô hình trung giảm bớt vài phần.

Hầu Thân lập tức kiên cường hơn, nói: "Các vị say rượu không tỉnh táo lắm, ngày mai chúng ta sẽ đến thăm lại."

Ở lại nữa có thể xảy ra chuyện không hay, thậm chí lúc đi hắn còn cố ý kéo cánh tay Dung Quyện một cái.

Ai ngờ đội trưởng sứ đoàn Ô Nhung thấy họ muốn đi lại chủ động hợp tác, uống liền mấy chén rượu lớn.

"Khoan đã." Gã đội trưởng kiêu căng nhất đứng dậy: "Không phải muốn kiểm kê vật tư sao? Đi, đi ngay bây giờ."

Hầu Thân không để ý thấy khi gã nói, những sứ giả khác đang lén nhìn nhau cười một cách kỳ lạ.

Đi một mạch đến sân sau, lễ vật mà sứ đoàn mang đến lần này không quá nhẹ cũng không quá nặng. Hầu Thân kiểm kê rất nhanh, cho đến khi kiểm tra đến vài chiếc rương cuối cùng thì bị một bàn tay to lớn ngăn lại.

Đội trưởng sứ đoàn nói giọng thô lỗ: "Đây là những thứ chúng ta dùng để giao dịch, không phải cống phẩm."

Hầu Thân nhíu mày: "Theo luật cũng phải đăng ký vào sổ sách."

"Lát nữa sẽ thấy." Gã đội trưởng dẫn theo một hàng sứ giả sải bước về phía khu thương mại: "Đi, để các ngươi chiêm ngưỡng hàng tốt của Ô Nhung."

Người dân dọc đường trong khu trao đổi không muốn dính vào chuyện xui xẻo, đều tránh né. Mấy sứ giả phía sau, cứ hai người lại khiêng một chiếc rương lớn.

Đến một khu đất rộng, sứ giả vẫy tay đuổi những người bán hàng ban đầu đi.

Những chiếc rương nặng nề rơi xuống đất. Những người xung quanh vừa sợ hãi vừa ghét bỏ lại vừa tò mò, đều đứng từ xa quan sát.

Xác định những thứ phủ bên trên đều là một số dụng cụ khá bình thường, bầu không khí dần thả lỏng hơn. Một số người đã bước lại gần vài bước.

Đợi đến khi người tụ tập nhiều hơn, sứ giả đột nhiên lộ ra một nụ cười khó hiểu. Chỉ thấy gã đích thân đi đến bên chiếc rương sắt cuối cùng, mạnh mẽ mở toang ra.

Động tác lớn này làm mọi người sợ hãi không ít.

Nhưng rất nhanh, mọi người phát hiện bên trong không phải vũ khí mà lại là một số tranh chữ.

Điều này còn kinh ngạc hơn cả thấy vũ khí, ai cũng biết người Ô Nhung hoàn toàn không hứng thú với văn chương chữ nghĩa.

Sứ giả không giấu giếm nữa, trực tiếp dùng bàn tay vừa gặm đùi cừu xong trải cuộn tranh ra. Khi bàn tay dính dầu mỡ run lên, roẹt một tiếng, vẻ mặt tất cả mọi người có mặt bỗng chốc trở nên khó coi vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!