Thực lòng Dung Quyện cũng cảm thấy mình đã chịu kiếp nạn rồi.
Dưới hơi ấm của cái xoa đầu, y hiếm khi vỡ òa trong lòng, cố gắng gượng tỏ ra kiên cường: "Có chịu khổ trong khổ mới là người trên người."
Triệu Tĩnh Uyên hơi khựng lại.
Người trên người sao?
Đối diện với gương mặt có vài phần tương tự kia, trong khoảnh khắc, trước mắt hắn như hiện lên hình ảnh cô em gái năm xưa vừa gạt nước mắt vừa chất vấn.
-Muội muốn ở lại kinh thành, tại sao chúng ta cứ phải nuốt giận mà an phận ở một góc?
-Kinh thành phồn hoa như thế, lại còn có người trong lòng của muội, tại sao muội không thể ở lại đó sống những ngày tháng tốt đẹp?
"Thích kinh thành đến thế sao?"
Đợi đến khi Triệu Tĩnh Uyên hoàn hồn, mới phát hiện mình đã vô thức buột miệng hỏi.
Dung Quyện gật đầu, đáp lời nhẹ tênh: "Đương nhiên."
Cứ nhìn cục diện hiện giờ xem, lỡ đâu có ngày nước mất nhà tan thì kinh thành cũng là nơi thất thủ cuối cùng, ở lại đây vẫn còn chừa được chút đường lui.
Nói xong, y thăm dò hỏi về tình hình trong ngoài chùa Văn Tước hiện tại.
Trước đó người của Đốc Thúc Ti đối đầu với ám vệ Tướng phủ dưới chân núi, sau khi Triệu Tĩnh Uyên g**t ch*t tên thủ lĩnh ám vệ, đám còn lại rõ ràng đã ngoan ngoãn hơn nhiều.
Sau đó, Triệu Tĩnh Uyên dẫn theo một bộ phận quân sĩ dưới trướng Tạ Yến Trú tới cứu viện.
Triệu Tĩnh Uyên khôi phục vẻ bình tĩnh ngày thường, đại khái thuật lại tình hình.
"Vậy Đốc Thúc Ti…"
"Đang phong tỏa đường xuống núi, canh giữ các tuyến đường quan trọng."
Dung Quyện nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Thấy vai y thả lỏng, Triệu Tĩnh Uyên không kìm được lại đưa tay xoa xoa cái đầu lấm tấm mồ hôi. Dù nói thế nào, đứa nhỏ này kiên cường hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Xưa nay Dung Quyện luôn hạ quyết tâm rất nhanh.
Đốc thúc ti đã không lên đây, thì vị đại vương trên núi tạm thời là y có thể tác oai tác quái rồi.
Giữa việc đi đường vòng rút lui và dời núi vàng, cuối cùng Dung Quyện quyết định nuốt xuống quả đắng này, làm một lần Ngu Công dời núi đầy nghị lực.
Ánh mắt y liếc ra ngoài sân.
Biết Dung Quyện muốn hỏi gì, Triệu Tĩnh Uyên nói: "Những kẻ đó bị giam giữ tạm thời trong đại điện, mẹ ngươi…"
Có lẽ cảm thấy hai chữ này không thích hợp nhắc tới trước mặt y, hắn bèn nhanh chóng lướt qua: "Bà ta khai rằng lý do ra tay với ngươi là vì phát hiện ni cô trong chùa tư thông với nam nhân bên ngoài."
Thích Nhiên chẳng hề sợ Dung Quyện.
Trong ấn tượng của bà ta, đứa con này năm nào cũng tìm đủ mọi cách để lấy lòng mình. Đêm qua Dung Quyện vẫn không thực sự bỏ đi, chứng tỏ vẫn còn đường xoay chuyển. Hơn nữa, người bình thường gặp phải chuyện xấu trong nhà thế này, đều sẽ hận không thể khâu kín miệng lại.
Cho nên bà ta tin chắc Dung Quyện sẽ che giấu cho mình.
Dung Quyện lập tức bán đứng mẹ ruột: "Nói bậy."
Y tuyệt đối không cho phép người mẹ "cao sang" tự hủy hoại thanh danh của mình như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!