Chương 28: Võ đức

Trước khi vào truyện edit có lời muốn nói: Triệu Tĩnh Uyên là anh trai của mẹ Dung Quyện, là anh vợ của Dung Thừa Lâm, ở 1 số vùng miền sẽ gọi là bác, mình search theo raw thì có vài nơi gọi là cậu cả, thậm chí là chú nên mình thống nhất cách gọi là "cậu" nha.

Khi cái chết cận kề, bầu trời bỗng vang lên tiếng nổ lớn, pháo nổ tung tạo thành vầng sáng rực rỡ nơi chân trời. Tên giám sát sững sờ, nỗi kinh hoàng bị cái chết bao trùm trong lòng lập tức chuyển thành niềm vui sướng điên cuồng.

Đây là… tín hiệu cầu cứu do người chạy thoát lúc trước bắn lên?!

Vậy thì chắc chắn quan binh đang trên đường tới.

Kiên trì lên! Tin rằng chỉ cần kiên trì thêm chút nữa là sẽ được bắt sống thôi!

Giám sát thân tàn nhưng ý chí kiên định, tự nhủ bản thân nhất định phải ráng gượng.

Gã chẳng có tinh thần thấy chết không sờn gì cả, đám thuộc hạ thường ngày bán mạng cho Hàn Khuê đều là những kẻ từng gây ra chuyện không thể che giấu mà bị đá khỏi Cấm quân.

Hàn Khuê lén lút tiếp tế cho đám người này để đến lúc then chốt phái bọn họ đi làm những chuyện không thể đưa ra ánh sáng.

Thế tử Bắc Dương Vương không ở kinh thành hơn mười năm, mọi người sớm đã chẳng còn ấn tượng gì về hắn. Dung Quyện thì đi lại khó khăn, Tống Minh Tri càng là một thư sinh trói gà không chặt.

Mấy chục võ nhân đi ám sát bọn họ, nghĩ thế nào cũng không thể thất thủ.

Kẻ ngu ngàn tính nhất định có sơ sót (*), Hàn Khuê lần này hoàn toàn tính sai rồi.

(*) Gốc là "người khôn ngàn tính tất có sơ sót"

Dưới ánh sáng của đạn tín hiệu vừa nổ tung, Triệu Tĩnh Uyên một đường chém đầu, Tống Thị Tri lại có sở thích cắt cổ.

Hai người dường như không yên tâm về đức hạnh của đối phương, nên thường sẽ bồi thêm một đao vào mục tiêu mà người kia đã giết.

"Chết tiệt." Giám sát chửi ầm lên.

Sau thu xử trảm, cùng lắm cũng chỉ một đao thôi mà!

Triệu Tĩnh Uyên đã có đối tượng tình nghi đứng sau màn, còn Tống Thị Tri lại càng không có ý định để lại người sống, nếu không thân phận sẽ bị bại lộ.

Sát thủ ngã xuống từng người từng người một.

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, phía bờ bên kia bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, một đội người cùng với ngựa lớn đang chạy tới. Dung Quyện dùng tín hiệu cầu cứu chuyên dụng trong quân đội, dù là binh lính bình thường nhìn thấy cũng sẽ xuất quân cứu viện.

Người đến nhanh nhất đương nhiên là hộ vệ của Trú Tất Cung.

Giám sát nhìn thấy bọn họ cứ như nhìn thấy mẹ ruột: "Mau tới đây, ta có lời muốn nói!"

Sau khi đám sát thủ xác định hộ vệ đến gần, càng chủ động vứt bỏ binh khí: "Chúng ta đều có lời muốn nói."

Đừng có mà diệt khẩu.

Đội trưởng đội hộ vệ chạy tới cứu viện đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận ác chiến, bị cảnh tượng này làm cho trở tay không kịp.

Mô hình lừa đảo kiểu mới của sát thủ à?

Đội trưởng hộ vệ ngược lại càng thêm cẩn thận.

Gương mặt Tống Thị Tri lấm lem máu của sát thủ, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên hắn đã lướt nhanh như quỷ mị ra sau lưng Triệu Tĩnh Uyên, dùng nội lực hùng hậu hét lớn: "Mau bắt lấy đám thích khách to gan dám hành thích Thế tử này!"

Triệu Tĩnh Uyên liếc hắn một cái, lấy lệnh bài ra.

Sau khi đội trưởng hộ vệ đối chiếu, lập tức hành lễ: "Tham kiến Thế tử!"

Thừa dịp bọn họ cúi đầu, Tống Thị Tri xách dao chạy nhanh như ngựa: "Thế tử bị thương rồi, ta đi mời đại phu, ngàn vạn lần không thể để đám thích khách này chạy thoát."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!