[Beta: Chương trước edit "Cùng nhau quyên góp quân lương sửa thành " cùng nhau quyên góp cho quân lương" nhé]
Sau khi sư thái bị chỉnh một trận, tự nhiên không thể bám theo nữa.
Dung Quyện dùng mũi dẫn đường.
Suốt chặng đường y dùng cằm nhìn người, mũi hếch lên trời, nương theo mùi thơm tìm được trai đường.
Hai người ngồi đối diện nhau, Triệu Tĩnh Uyên trả tiền cơm. Dung Quyện thả lỏng lưng, tay tùy ý gác lên mép bàn, ngồi với tư thế khá gò bó.
Chứ bình thường thì hai chân y đã duỗi dài, bắt chéo từ lâu rồi.
Đối với người cậu trên danh nghĩa này, Dung Quyện quả thực không biết phải nói gì.
Nhớ tới chuyện vừa nhắc đến thay đổi chỗ quyên góp bèn dùng giọng điệu rất ngang phè hát: "A a a, chỉ cần mọi người đều hiến dâng một chút tình yêu…"
Khúc hát quyên góp kinh đô vừa vang lên, Triệu Tĩnh Uyên khẽ nhướng mày. Một tên công tử bột bàn bên cạnh đang đi cùng trưởng bối dâng hương theo phản xạ sờ túi tiền, nhận ra chuyện gì đang xảy ra, tay run lên: "Quả nhiên là ngươi! Dung Hằng Tung!"
Dung Quyện xua tay: "Gọi đại nhân."
Cấp bậc quan chính là để lấy ra khoe mẽ vào lúc này.
Ai ngờ tên hồ bằng cẩu hữu ngày xưa chẳng sợ chút nào.
Thái tử bệnh nặng sắp không xong rồi, ai cũng biết Hoàng đế sắp sửa nhận nuôi thế tử U Vương làm hoàng tử. Gia tộc của hắn ta vừa mới bắt được mối quan hệ với thế tử U Vương, đang lúc đắc ý ngầm.
Tên hồ bằng cẩu hữu hùng hổ định xông tới, Triệu Tĩnh Uyên cực kỳ chậm rãi nâng mí mắt lên.
Nhìn thấy thanh đại đao của đối phương, lại nhớ tới chuyện cũ Dung Quyện đoạt đao đả thương người, tên bạn chó vừa vùng khỏi sự lôi kéo của trưởng bối đi đến bên bàn liền im bặt:
"Quyên bao nhiêu?"
Đến kinh đô được nửa tháng, đương nhiên Triệu Tĩnh Uyên đã nghe qua mấy câu chuyện người kể chuyện đang kể điên cuồng gần đây, cơ bản đều lấy thiếu niên lang trước mặt làm nhân vật chính, chuyện hiệu triệu quyên góp trong cung yến cũng là một trong những câu chuyện được lưu truyền rộng rãi.
Hắn nhấc ấm đồng chậm rãi rót hai ly nước trong nói: "Khó cho ngươi còn trẻ như vậy mà đã có lòng trắc ẩn."
Bạn chó ngày xưa không thể tưởng tượng nổi nhìn qua.
Đại thúc, ngươi mù à?
Đúng lúc này, bát mì cứu mạng đã được bưng lên.
"Thơm quá." Mũi Dung Quyện khẽ động.
Thấy Dung Quyện bị đồ ăn thu hút, tên bạn chó bịt chặt túi tiền, chuồn nhanh như bôi dầu dưới chân.
Dung Quyện giả vờ không nhìn thấy, uống ngụm nước trong nhuận giọng, bắt đầu cúi đầu ăn mì.
Một bát mì chay trắng trong, nước dùng được ninh từ nấm rừng, hương vị quả thực không tệ, chỉ là giá cả không tốt cho lắm, có thể so sánh với những tửu lầu nổi tiếng ở kinh đô.
Dung Quyện dùng thìa cẩn thận vớt, chỉ vớt được nửa miếng nấm hương.
Đắt thế này, các nguyên liệu khác đâu?
"Ta là Quá nhi." Cô Cô, người ở đâu?
( (gūgū/cô cô) chữ (Nấm) trong tiếng Trung. Quá Nhi và Cô Cô là nhân vật trong Thần Điêu Đại Hiệp)
Dung Quyện không cam lòng vẽ vòng tròn vớt tiếp, xác định không có nửa miếng nấm hương còn lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!