Chuyến đi ra ngoại ô đã giúp cuốn sổ tay nhỏ của Dung Quyện được cập nhật sau một thời gian dài.
Nghi phạm số bốn: Thế tử Bắc Dương Vương.
Hệ thống: [ Bắc Dương Vương quanh năm nằm liệt giường, đã lâu không hoạt động ở kinh thành. Khả năng cha con Bắc Dương Vương làm phản là có, nhưng tỷ lệ thành công không cao. ]
Dung Quyện biết rõ điều này, nhưng pháp luật không thiên vị người quyền quý, vẫn cứ ghi vào.
"Con đường duy nhất dẫn đến chân tướng là phải tôn trọng tất cả các khả năng."
Hệ thống: [ Đã học được. ]
Dung Quyện gật đầu, đứa trẻ Thống này vẫn có thể dạy được.
·
Nhân chứng vật chứng đều có, Hàn Khuê nhanh chóng bị coi như quân cờ bỏ đi.
Ban đầu gã còn mơ mộng hão huyền rằng Hữu tướng và gia tộc sẽ ra tay cứu giúp, nhưng vụ án gần như nhanh chóng hoàn tất quy trình.
Trước và sau lễ tế trời rất ít khi xử phạt phạm nhân, điều này có nghĩa là Hàn Khuê sẽ phải ở trong đại ngục thêm một thời gian. Đối với gã, ở trong Đốc Thúc Ti thêm một ngày là chịu thêm một ngày tra tấn. Gã không biết mình đã làm sai điều gì, rõ ràng đã khai báo rõ ràng hết rồi, nhưng Đốc Thúc Ti vẫn dăm ba bữa lại hành hạ gã.
Hàn Khuê vào ngục, Triệu Tĩnh Uyên gần như nhận chức ngay trong ngày. Trong cung không ai suy nghĩ sâu xa về ý nghĩa đằng sau sự thay thế này, mọi người đều đang chuẩn bị cho lễ tế trời sắp tới.
Mùng bảy tháng tám, ngày hoàng đạo, vạn sự đều tốt.
Gần đây Nhị hoàng tử được các hoàng tử khác tâng bốc nên quá mức đắc ý, liên tục phạm lỗi.
Để cảnh cáo hắn, lần tế trời này Hoàng đế không mang hắn theo.
Đội nghi trượng hộ tống xuất phát trước một ngày, Đế vương mặc áo lông đội mũ miện, ngồi trên xe ngựa, bộ y phục màu đen thêu hoa văn nhật nguyệt tinh long trang nghiêm vô cùng. Đoàn người rồng rắn từ điện Thanh Hà đi ra, qua Ngọ Môn, đường phố dọc đường đã sớm bị phong tỏa giới nghiêm, không có bất kỳ cửa hàng hay người dân nào, hai ngày này chỉ dành cho đoàn xe trong cung đi qua.
Dung Quyện cũng nằm trong đội ngũ khổng lồ đông đảo.
Là bộ phận chịu trách nhiệm chính, khi tế trời, các quan viên từ thất phẩm trở lên của Lễ bộ đều phải đi theo.
Hôm nay đương nhiên y không ngồi xe lăn, nếu không Hoàng đế mà tưởng y tàn phế thật thì sau này đi đâu cũng phải ngồi xe lăn.
Các đồng nghiệp Lễ bộ xung quanh đang thầm cảm thán kỳ tích y học, còn Dung Quyện thì cúi đầu suốt chặng đường, lén ngáp một cái.
Thánh giá thuận lợi đến hành cung ngoại ô kinh thành.
Các quan viên, lễ quan, người hầu lập tức bắt tay vào việc theo đúng trình tự. Điểm duy nhất không hài hòa nằm ở chỗ Thái tử.
Theo lễ chế, là Thái tử, nơi ở của hắn không được quá gần Hoàng đế, nhưng chắc chắn phải gần hơn các hoàng tử khác. Nhưng Thái tử không biết nghe ai nói, cho rằng chỗ ở của Tam hoàng tử gần Hoàng đế hơn, lập tức bắt đầu chửi mắng Lễ bộ là kẻ gió chiều nào che chiều ấy.
Những lời lẽ th* t*c truyền ra ngoài, Hoàng đế vừa mới ngồi lên kiệu chuẩn bị đến miếu Thái Hư thắp nén hương đầu tiên lập tức sa sầm mặt mày: "Không cần đợi Thái tử nữa."
Các quan viên tam phẩm trở lên nhìn nhau, không ai dám nói nhiều, lặng lẽ tháp tùng thánh giá đến miếu Thái Hư gần đó.
Dung Thừa Lâm đứng ở vị trí đầu tiên gần thánh giá, lẳng lặng liếc nhìn về hướng hành cung của Thái tử.
Gần đây Nhị hoàng tử nổi như cồn, trong khi đó tai mắt của ông ta ở Đông Cung liên tục ám chỉ rằng hôm đó ở nơi giữ ngựa nếu Dung Hằng Tung chọn cưỡi ngựa, người xảy ra chuyện sẽ không phải là Thái tử.
Thái tử đang nôn nóng tìm chỗ trút giận quả nhiên đã nghe lọt tai.
Ông ta ủng hộ Nhị hoàng tử, Đại Đốc thúc ngầm giúp đỡ Ngũ hoàng tử, cả hai bên đều có quan hệ dây mơ rễ má với Dung Hằng Tung. Tích tụ lâu ngày, tâm lý vốn đã mất cân bằng của Thái tử đã hoàn toàn chuyển cơn thịnh nộ sang đối tượng khác.
Mọi việc ở Trú Tất Cung trước đó đều do Dung Hằng Tung sắp xếp, sự bất mãn về vị trí xa gần của hành cung khả năng cao sẽ trở thành mồi lửa cuối cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!