Đệ Nhất Tửu Lầu.
Hữu tướng đang ngồi đối diện với Tạ Yến Trú, ngoài cửa sổ gió nhẹ thổi qua, cả hai bên đều không nói một lời.
Trạng thái này đã kéo dài một lúc lâu.
Hôm nay sau khi bãi triều, Dung Thừa Lâm bất ngờ bị Tạ Yến Trú chặn lại, phá lệ mời ông ta đến tửu lầu đàm đạo.
Kết quả vào phòng bao Tạ Yến Trú gọi một bàn đầy món ngon, sau đó chẳng nói gì cũng chẳng làm gì, cứ ngồi lù lù như tảng đá.
Trong lúc đó Dung Thừa Lâm đã từng định mở lời.
Tạ Yến Trú lắc đầu: "Ăn không nói, ngủ không nói."
"……"
Đừng nói là Dung Thừa Lâm, thân vệ cũng ngơ ngác không hiểu gì.
Tướng quân nhà mình chặn Hữu tướng vốn luôn đối đầu với quân đội lại, sau đó chọn cách ngồi yên vô sự ở đây.
Đây chẳng phải là lãng phí thời gian sao?
Sau một hồi nghi ngờ đoán già đoán non không có kết quả, sự kiên nhẫn của Dung Thừa Lâm cạn kiệt, đứng dậy định cáo từ.
Đúng lúc này, bậc thềm trước phòng bỗng truyền đến tiếng bước chân loạng choạng.
"Đại nhân, đại nhân nguy to rồi."
Người chưa đến, tiếng đã tới trước. Tổng quản trong phủ vất vả lắm mới nghe ngóng được Hữu tướng ở đâu, hớt hải chạy tới, chẳng màng đến quy củ đứng ngoài cửa thông báo.
"Tiểu thiếu gia… Tiểu thiếu gia vừa đánh xe xông vào phủ, ra lệnh trói gô Cố tiên sinh khiêng đi rồi."
Cạch!
Động tác trên tay Dung Thừa Lâm khựng lại, đặt mạnh đôi đũa bạc xuống: "Ngươi nói cái gì?"
Tổng quản mếu máo lặp lại lần nữa.
Dường như nghĩ đến điều gì, Dung Thừa Lâm quay phắt sang nhìn Tạ Yến Trú, nhưng lại thấy trên mặt Tạ Yến Trú cũng thoáng hiện lên chút kinh ngạc nhàn nhạt.
…
Dung Quyện lúc này vẫn đang tận hưởng năm tháng tĩnh lặng trên chiếc xe ngựa BMW.
Đào Văn nghĩ ngợi, vẫn hỏi: "Tướng quân biết chuyện này không?"
Dung Quyện: "Hắn nói hắn đồng ý."
"?"
Tuy không phải nguyên văn ba chữ này, nhưng đại ý là thế.
Cách một tấm rèm, Dung Quyện giải thích thêm một câu: "Tướng quân nhà ngươi vẫn luôn muốn tìm cho ta một người thầy, ta cũng đã đồng ý với hắn rồi."
Đôi khi y nói chuyện, ánh mắt Tạ Yến Trú nhìn y trùng khớp với ánh mắt y nhìn Hệ thống.
"Ta cảm thấy Cố Vấn có thể đảm nhiệm."
Đào Văn im lặng một lát, đứng ở góc độ con tin, chắc là không muốn "bọn họ cảm thấy", mà phải là "bản thân mình cảm thấy" mới đúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!