Hoàng đế đang bực mình, gắt gỏng quát:"Nói."
"Lúc nãy vi thần vội đi đại tiện, hình như nhìn thấy, nhìn thấy Lễ bộ Lang trung Dung cũng ở trường đua."
Lễ bộ không chỉ có một Lang trung, Dung Quyện vẫn chưa chấp nhận chức quan của mình, phản ứng theo bản năng là: "Dung Cũng là ai?"
Tạ Yến Trú đứng trước mặt lần nữa cảm thấy có những khoản tiền không thể tiết kiệm, có lẽ nên mời thầy dạy học cho y thôi.
Hệ thống: [Tiểu Dung, đang điểm danh ngươi đấy.]
Ta?
Theo ánh mắt của Thiên tử, gần như tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Dung Quyện. Sứ giả Ô Nhung vừa nhìn thấy y: "Là ngươi!"
Cơn giận tức thì leo lên đến cực điểm, ánh mắt sứ giả nhìn Dung Quyện cứ như nhìn thấy kẻ thù giết cha, hận không thể xé xác y ngay tại chỗ.
"Ngươi đã tới trường đua?"
Hoàng đế u ám nhìn Dung Quyện.
So với sự sống chết của Thái tử, Hoàng đế càng tức giận hơn về thủ đoạn hành hung ở trường đua, hung thủ có thể dùng để đối phó Thái tử thì cũng có thể dùng để đối phó ngài. Ngộ nhỡ hôm nay chính ngài cưỡi phải con ngựa điên đó, hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Hệ thống: [Tên cẩu quan đó đang lừa ngươi đấy.]
Nó chắc chắn lúc đó chẳng có quan viên nào đi qua cả.
Tên quan viên đứng ra làm chứng tâm tư quả thật rất thâm độc.
Tên coi ngựa đã chết, từng lảng vảng gần trường đua thì tự khắc mang theo hiềm nghi, cho dù cuối cùng không tra ra được gì cũng dễ bị Đế vương nghi ngờ về sau.
Có điều nếu Hệ thống đã bảo không có ai, thì chắc chắn không có ai đi qua.
Phủ nhận dường như là cách giải quyết triệt để, tốt cho cả y và Hầu Thân.
Tuy nhiên Dung Quyện không lập tức rũ sạch quan hệ.
Một quan viên dù to gan đến đâu cũng không dám vu oan giá họa vô căn cứ, Tạ Yến Trú vốn đang chắn trước mặt y bỗng nhiên nghiêng người đi sang một bên.
Đây là một hành động rất bình thường, dù sao hiện tại y cũng là đối tượng bị Bệ hạ tra hỏi. Nhưng lúc Thiên tử nhìn qua Tạ Yến Trú cũng không động đậy, cớ sao bây giờ lại tránh ra…
Theo tầm nhìn được mở ra, ánh mắt Dung Quyện lặng lẽ di chuyển, chẳng bao lâu sau hơi ngưng lại.
Dấu chân.
Nơi Tạ Yến Trú vừa đứng tránh ra, trên mặt đất có dấu giày khá rõ, ngay cả hoa văn bên trên cũng in hằn đôi chút.
Hôm nay gió lớn, trung tâm trường đua bụi đất bay mù mịt, nhưng phàm là người đã tới ắt sẽ để lại dấu vết, chỉ cần so sánh kỹ càng là có thể tìm ra người trong cuộc.
Tạ Yến Trú đã cho y một ánh mắt ám chỉ thêm.
Đáng tiếc lần này Dung Quyện không nhìn thấy, y lặng lẽ dập tắt ý định nói dối trốn tránh.
"Hơn một canh giờ trước, có tới một lần."
"Tại sao không nói!"
Câu này ít nhiều có phần giận cá chém thớt. Thái tử vừa mới xảy ra chuyện, trong lời nói của Dung Quyện lại thể hiện đã rời khỏi đây một canh giờ, bị hỏi như vậy, cứ như y có tật giật mình.
Nhìn ra Hoàng đế đang cơn nóng giận, một số quan viên muốn mở miệng nói đỡ cho Dung Quyện cũng đành bất lực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!