Xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Cảm thấy sự việc ngày càng thú vị, chẳng mấy chốc Phò mã gia đã bỏ tiền mời đến một người nước ngoài tóc đỏ. Trên đường đi người hầu đã giải thích phải làm gì, nhận tiền rồi thì người nước ngoài này cũng không lằng nhằng. Đến nơi, gã nhanh nhẹn dạy vài câu giao tiếp hàng ngày.
Xin chào, tạm biệt, ngày mai gặp.
Tống Minh Tri lần đầu tiếp xúc với ngoại ngữ: "…"
Xì xà xì xồ cái gì thế này?
Giây tiếp theo, Dung Quyện sao chép lại được bảy mươi phần trăm, so easy!
Tống Minh Tri khẽ nhíu mày.
Dung Quyện nói quá trôi chảy, đến mức Phò mã và những người khác ở đó tưởng rằng phong độ Tống Minh Tri thất thường, cho đến khi chính họ thử một chút, suýt nữa thì cắn vào lưỡi.
Ngay cả người nước ngoài cũng kinh ngạc nhìn Dung Quyện.
"Ta thường xuyên nói chuyện với một con vẹt Kim Cương nên cũng có năng khiếu nói." Dung Quyện hào phóng bảo: "Nhưng chỉ dựa vào khẩu ngữ để chấm điểm thì bắt nạt người quá, chúng ta thi ngữ pháp đi."
Mọi người đều nhìn y, trong mắt truyền tải cùng một thông điệp: Ngữ pháp là cái gì?
"Chỉ là ngữ pháp từ vựng kết hợp với cú pháp thôi, ngài cứ giảng sơ lược một hai phần rồi ra đề, còn hình thức đề thi thì…"
Dung Quyện nhìn người nước ngoài: "Trắc nghiệm, điền vào chỗ trống, đọc hiểu, viết đoạn văn ngắn ta đều chơi được, nếu có thể thi nghe hiểu thì càng tốt."
Các điểm kiến thức thường gặp có rất nhiều, ví dụ như ngoại ngữ phương Tây cổ đại cơ bản đều có hệ thống thì rõ ràng: hiện tại, quá khứ, tương lai.
Cảm giác bị gài bẫy của Tống Minh Tri ở đối diện ngày càng mãnh liệt.
Hắn cẩn thận quan sát thần thái của người nước ngoài, thấy gã còn kinh ngạc hơn cả mình.
Người nước ngoài thực sự sốc trước sự chuyên nghiệp của Dung Quyện, gã giống như một tên lính mới hơn.
Kết quả thi viết không ngoài dự đoán, Tống Minh Tri thảm bại.
Là một bậc tổ tông lần đầu tiếp xúc với ngoại ngữ, khả năng tiếp nhận cái mới của hắn đã thuộc hàng đỉnh cao, làm đúng sáu mươi phần trăm đề bài.
Nhưng mà Dung Quyện đạt một trăm điểm!
Người nước ngoài không biết thân phận Dung Quyện, không nhịn được hỏi: "Phụ mẫu song thân của ngài có ai là tộc nhân của ta không?"
Dung Quyện không rời mắt khỏi Tống Minh Tri, đáp: "Nếu ngươi học ngoại ngữ mà nhìn ta thì cũng như một con phù du nhìn lên bầu trời xanh vậy."
(Hình như câu gốc là Nếu tu luyện, nhìn ta chẳng khác nào con phù du ngước thấy bầu trời xanh)
"…"
Không khí im lặng.
Hệ thống không chịu nổi.
[ Tiểu Dung, có phải ngươi lén đọc tiểu thuyết ta giấu không! Mau dừng việc sap chép lại, ta sắp xấu hổ đến mức móc não ra rồi đây. ]
Nhân lúc mọi người không nói nên lời, Dung Quyện lười biếng chat riêng một câu: "Ngươi cũng nghiện đắm chìm trong trí tuệ của ta rồi hả? Khẩu Khẩu."
[ … ]
"Không sao, quay về ta mở cho ngươi cái hệ thống phòng chống nghiện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!