Hôm sau lại là một ngày nắng đẹp.
Náo nhiệt y như thời tiết này là những cuộc bàn tán của người dân trong hoàng thành, sau khi có chế độ giới nghiêm ban đêm, để kiếm thêm chút tiền cứ đến thời gian mỗi ngày là các tiểu thương lại tranh nhau xuất hiện.
Mặt trời còn lâu mới ló ra khỏi những đám mây, nhưng đường phố đã tràn ngập khói lửa nhân gian.
Quốc khố cần quyên góp, chuyện xảy ra trong yến tiệc tối qua được ngầm cho phép lan truyền, trở thành đề tài nóng hổi của ngày hôm nay.
Trong đó phần lớn đều là sự thật, chỉ có đôi chút sai lệch.
Ví dụ như Hoàng thất cần một người đại diện để thể hiện ân đức bao la của vua, trong phiên bản hiện tại, việc Dung Quyện đòi Kim bài miễn tử đã biến thành Hoàng đế chủ động ban thưởng.
Biết tin y muốn quyên góp toàn bộ dược liệu quý giá để cứu người, dân chúng ai nấy đều chấn động.
"Nghe nói Đốc thúc ti cũng đã tra rõ chân tướng vụ án giết người, người chết là do đột tử."
"Không phải đâu, nghe nói dưới nền nhà kẻ chết còn đào được một lượng lớn bạc."
"Chà, vậy tiền đó chắc chắn là tiền bẩn rồi."
"Nói thừa! Đã bảo là giấu dưới lòng đất mà."
"Tiểu công tử phủ Tuớng được xác nhận trúng độc bất lực, cái gì mà trêu ghẹo dân nữ, ta thấy rõ ràng là bị người ta gài bẫy. Không chừng kẻ chết mới là kẻ được mua chuộc để hại người."
Dường như mọi người đã quên sạch những tai tiếng trước đây của Dung Quyện mà nhiệt tình bàn tán về âm mưu chính trị, trong quá trình thảo luận, dường như đẳng cấp của bản thân họ cũng được nâng lên một tầm cao mới.
"Dung công tử ở hiền gặp lành, trước đây đã hiểu lầm ngài ấy quá."
"Đáng tiếc chết không đối chứng, Đốc thúc ti đã kết án rồi, tội nghiệp vị tiểu công tử này."
"Kẻ chủ mưu đứng sau là ai thì còn phải hỏi sao?" Một người bán tranh lộ ra ánh mắt ai cũng hiểu rồi.
Mọi người không dám nói rõ, nhưng trong lòng đều biết chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Hữu tướng phu nhân.
Ngoài bà ta ra thì khó mà nghĩ ra người thứ ba nào có thể hạ độc mãn tính quanh năm suốt tháng, đã hạ độc được thì chuyện mua chuộc kẻ giết người lại càng quá bình thường.
Nhà cao cửa rộng, mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng.
Phủ Tướng, vốn dĩ mấy ngày trước tin đồn đã khó nghe, nhưng may mà ém xuống được.
Đến khi nghe thấy bên ngoài đang lan truyền tin đồn thất đức rằng mình thiếu đức hạnh, thuê người giết hại con chồng, Trịnh Uyển chỉ thấy tối sầm mặt mũi, ma ma bên cạnh kịp thời đỡ lấy bà ta, lo lắng gọi: "Phu nhân!"
Phấn son cũng không che được vẻ mệt mỏi dưới mắt, châu ngọc trên đầu cũng rung lên bần bật theo chủ nhân.
"Trách ta sơ suất."
Trước đây bà ta luôn trăm phương ngàn kế ngăn cản Hữu tướng nạp thiếp, trong phủ chỉ có mấy thị thiếp địa vị thấp hèn, đến nỗi khi xảy ra chuyện, mọi người chỉ có thể nghĩ đến bà ta.
Biết thế ngày xưa cứ nâng một thiếp thất lên, lúc quan trọng còn có thể dùng để ngăn đao.
"Người không cần quá lo lắng." Ma ma cho biết đã sắp xếp cho một thị thiếp tự sát nhận tội, để lại di thư, lý do đưa ra cũng rất hợp lý: trước đây khi mang thai đã bị thiếu gia lúc nhỏ xô đẩy dẫn đến sảy thai.
Chuyện này không phải bịa đặt, năm đó tuy có Trịnh Uyển tính kế châm ngòi, nhưng người đúng là do tiểu thiếu gia tự tay đẩy.
"Chỉ là trước mặt lão gia, người nhất định phải bình tĩnh."
Tối qua sau khi trở về, rõ ràng tâm trạng Hữu tướng không tốt, ở lì trong thư phòng cả đêm.
Trịnh Uyển hiểu rõ thanh mai trúc mã của mình hơn ai hết, nghe vậy khẽ nói: "Việc này quan hệ đến thể diện của phủ Tướng, bất kể ông ấy có tin hay không cũng sẽ không điều tra kỹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!