Chương 30: Cá chép

Trong hành cung bao trùm bởi cùng một vạt nắng, ánh sáng di chuyển theo góc độ mặt trời tràn qua song cửa, bóng dáng nội thị bị kéo dài vô tận.

Hoàng đế đã ngồi ghế lạnh được nửa canh giờ.

Giữa chừng thái giám đi vào mấy lần, nhưng chẳng lần nào mang đến tin tức tốt lành. Đừng nói là gần nơi ở tạm thời của Thái tử, ngay cả những nơi xa hơn cũng không phát hiện bất kỳ kẻ khả nghi nào đi lại.

Mọi người cứ thế chờ đợi.

Chờ mãi.

Rồi chờ mãi.

Đám quần thần ngồi đến cứng đờ cả người, đã có người toát mồ hôi hột, lắc lư trái phải, cố gắng để mông được nhảy qua nhảy lại trên chiếc ghế được ban.

Người chịu đựng khổ sở nhất chính là Dung Thừa Lâm, thái y vẫn đang châm cứu cho ông ta, độc tố ảnh hưởng khiến ông ta hoa mắt chóng mặt.

Tạ Yến Trú nhàn nhạt nói: "Còn đợi nữa, hung thủ tắm rửa đi ngủ luôn rồi."

Các đại thần cũng ném ánh mắt oán trách về phía Hữu tướng.

Kết quả là ý chí chi phối, bao gồm cả Hoàng đế cũng đều dần mất kiên nhẫn, không muốn tiếp tục tiêu tốn thời gian vô ích nữa.

Đối mặt với áp lực từ các phía và cả cơ thể, Dung Thừa Lâm không hề hoảng loạn.

Hiện tại người sốt ruột nhất tuyệt đối không phải là ông ta. Vụ án này không phải chuyện nhỏ, nếu Đốc Thúc Ti không tra ra hung thủ thực sự, chắc chắn sẽ bị Bệ hạ khiển trách. Điều đáng tiếc duy nhất là lần này người trúng độc cũng có cả ông ta, xét thấy hiềm khích giữa ông ta và Đại Đốc thúc, Hoàng đế đã để Đại Lý Tự cùng phối hợp điều tra.

Điều này có nghĩa là trách nhiệm được chia sẻ, ảnh hưởng đối với Đốc Thúc Ti là vô cùng hạn chế.

Hữu tướng rũ mắt nhìn lớp băng gạc thấm máu, lần đầu tiên dấy lên vài phần xem trọng đối với đứa nghịch tử kia.

Nếu là do nó làm, vậy thì đúng là đã tính toán chu toàn mọi mặt, thậm chí còn không tìm ra nổi nghi phạm. Thái tử tàn bạo, đừng nói đám cung nhân, ngay cả cấm vệ đi tuần hàng ngày cũng tránh xa hắn ta.

Đang suy nghĩ, Đại Đốc Thúc bỗng nhiên cầu kiến bên ngoài điện.

"Tham kiến Bệ hạ."

Khóe mắt Đại Đốc Thúc liếc thấy tay áo lốm đốm máu của Dung Thừa Lâm, bàn tay được băng bó bị thương rất nghiêm trọng, đứng cách một đoạn vẫn ngửi thấy mùi máu tanh.

Hắn hành lễ như không có chuyện gì, thầm nghĩ tên Triệu Tĩnh Uyên này ra tay cũng tàn nhẫn thật.

Hoàng đế: "Mau nói!"

"Thần đã để Tiết Nhận chạy tới, cùng các thái y khác kiểm tra nghiêm ngặt tẩm điện của Bệ hạ và các loại vật tư trong hành cung, đảm bảo không còn lo ngại."

Đại Đốc Thúc lăn lộn chốn quan trường mấy chục năm, chỉ một câu nói đã xóa tan nỗi lo về an nguy của Hoàng đế, sắc mặt ông ta lập tức tốt hơn.

Sau khi nói rõ vấn đề an toàn mà Đế vương quan tâm nhất, hắn mới chậm rãi nói đến những việc liên quan đến vụ án.

·

Báo cáo trong điện kéo dài gần nửa giờ, không ít quan viên khi bước ra ngoài đều chẳng còn biết trời đất là gì.

Ở một bên khác, Dung Quyện vẫn đang ngủ say, tiếng ve kêu chim hót trên cây bên ngoài cũng không đánh thức được y.

Không biết qua bao lâu, một mùi hương đặc biệt theo cánh cửa sổ hé mở bay vào.

Dung Quyện đang ngủ mê man chậm chạp mở mắt, mũi y khẽ động, leo xuống giường, mất hồn mất vía mở cửa.

Ngoài phòng, Tạ Yến Trú tóc đã búi gọn đang đứng đó, bàn tay quanh năm cầm binh khí giờ đang xách một hộp thức ăn, khiến hắn có thêm vài phần khói lửa nhân gian.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!