Chương 84: Ngoại truyện 6: Món ăn

Bữa ăn hôm nay có phô mai và cá rán cắt khúc.

Cá tươi vớt từ dưới hồ lên mùi vị không tồi, tiếc là không có nước chấm phù hợp, ít nhiều cũng có chút nhạt nhẽo vô vị.

[Tiểu Dung à, vốn sinh cùng một gốc, nỡ lòng nào rán nhau nát bét.]

(Ý ẻm là cá muối á =)) )

Dung Quyện trực tiếp cắn một miếng tàn nhẫn, miếng cá rán phát ra tiếng "rắc" giòn rụm.

Ăn xong một miếng, y mới miễn cưỡng xốc lại tinh thần, liếc mắt nhìn đống tấu chương đặt phía trước.

『…Thiên ân của bệ hạ, từ sau khi đại xá thiên hạ, thần Hình bộ Thị lang Triệu Minh thẩm duyệt án oan địa phương để bình phản, xét thấy……』

Cung thỉnh thánh an hay không thì không biết, nhưng đọc xong cái phần mở đầu rườm rà này, Dung Quyện cảm thấy thị lực của mình cũng sụt giảm đi ít nhiều.

Y dùng bút đỏ khoanh tròn từ bị sai, rõ ràng là ân xá nhỏ cho thiên hạ mà.

"Tại sao ai cũng thích trích dẫn kinh điển thế nhỉ?" Kể chuyện đời xưa lắc xưa lơ cho một người đến từ tương lai nghe, mào đầu chém gió cả tám trăm chữ, đến tận cuối cùng mới bắt đầu bày tỏ quan điểm.

Dung Quyện mặt không cảm xúc gấp tấu chương lại: "Mai ta phải hạ lệnh ngay, từ nay về sau, tấu chương tối đa chỉ được gấp làm ba nếp thôi."

Thêm một nếp cũng đừng hòng!

Sáng sớm tinh mơ đã gặp phải tai nạn lao động, Dung Quyện lấy tay trái chống cằm, điều chỉnh tư thế sao cho thoải mái nhất, chuẩn bị xem chút gì đó bổ mắt.

Suốt trọn nửa nén hương, y đọc bản đồ của Khẩu Khẩu, ánh mắt đăm đăm nhìn mặt bàn, thỉnh thoảng yết hầu lại hơi chuyển động, không biết đang nghĩ cái gì.

Cho đến khi đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, Dung Quyện mới tiện tay cất tấm bản đồ đi.

Tạ Yến Trú vừa từ Quân Khí Giám trở về, chỉ mặc một bộ đồ đen chứ không khoác quan bào, bước đến gần nói: "Không phải bảo hôm nay muốn tới thư viện thị sát sao?"

Dung Quyện khựng lại: "Suýt thì quên mất, đợi chút, ta đi thay bộ quần áo đã."

Tấm bình phong che chắn, Tạ Yến Trú liếc mắt nhìn góc bản đồ thò ra dưới đệm lót, suy nghĩ một chớp mắt, cuối cùng vẫn quyết định không lật ra xem.

Không bao lâu sau, Dung Quyện xuất hiện trong bộ y phục thêu chỉ vàng trên nền đen nghiêm túc, tóc búi cao đội ngọc quan.

"Mau nhìn xem, trẫm còn mấy phần giống lúc xưa?"

Hôm nay y đi theo phong cách giáo viên chủ nhiệm.

Bộ dạng này quả thực có mấy phần dọa người, khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, thoạt nhìn đuôi mày khoé mắt hết sức sắc sảo, tổng thể toát ra một mùi vị khang khác so với ngày thường.

Tạ Yến Trú không nhịn được nhìn thêm mấy lần, đưa ra đánh giá: "Sắc bén lộ rõ."

Dung Quyện càng hài lòng hơn, ưỡn thẳng lưng ngực, chắp tay sau lưng đứng thẳng: "Let"s go."

Con vẹt Kim Cương đậu trên giá chim mạ vàng đã tranh trước Tạ Yến Trú một bước, lên tiếng đáp lời: "Go, go, go."

Đầu thu, hai người nắm tay nhau rảo bước dạo chơi, bước đầu trải nghiệm cảm giác năm tháng tĩnh lặng bình yên.

Cung nhân trong cung vô hình trung đã sắp thần thánh hóa vị đế vương này của bọn họ mất rồi, dù cho Dung Quyện và Tạ Yến Trú có thành thân, cũng chẳng một ai cảm thấy không ổn.

Trên đường đi, Tạ Yến Trú chợt nhắc tới: "Dạo gần đây ta cũng có thêm một cái thần vị rồi đấy."

"Hửm?"

"Ngoài phố phường râm ran đồn đại ta vốn là thiên tướng phò tá Đại đế, cũng có thuyết nói ta là tiên đồng đạo sĩ có duyên với Thái Thượng Lão Quân, giáng trần để trả nợ một đoạn tình duyên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!