Chương 48: Quan sát

Huynh đệ nhà họ Đào vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu Phật ở đâu, cuối cùng qua loa kết luận rằng Phật ở trong lòng Tướng quân, cho nên thấy được bản tính thành Phật.

Trong khi Tạ Yến Trú đang một hoa một thế giới*, thì trong đầu Dung Quyện lại toàn chuyện giết người phóng hỏa.

(Một bông hoa một thế giới:  Xuất phát từ tư tưởng nhà Phật, Mỗi sinh mệnh, mỗi khoảnh khắc, mỗi con người đều có thế giới riêng, không thể xem nhẹ.)

Xưa nay nhiệm vụ xuyên không đều xuất hiện dưới dạng câu hỏi điền vào chỗ trống, nhưng khi làm thực tế thì chẳng qua cũng chỉ là câu hỏi trắc nghiệm nhiều đáp án, hiện tại y chỉ muốn biến nó thành câu hỏi trắc nghiệm một đáp án mà thôi.

"Lẽ ra nên gạch tên ông cha rẻ tiền khỏi danh sách ứng cử viên từ sớm rồi."

Nói ra những lời kỳ quái, Dung Quyện thuận tay giúp Tạ Yến Trú phủi tuyết rơi trên vai, nhẹ nhàng nói: "Cha ta hiếu thắng cả đời, ông ấy muốn ngài rời khỏi kinh đô thì bản thân ông ấy cũng phải đi theo, nếu không chẳng phải là tụt hậu hơn ngài nửa bước sao?"

Người ở quê đến, hồn về cố hương, lá rụng về cội, thiện tai thiện tai.

Một câu nói khiến huynh đệ nhà họ Đào hoàn hồn.

Đào Dũng hít sâu một hơi. Lần đầu tiên nghe người ta nói chuyện giết cha một cách uyển chuyển như vậy, từ đầu đến cuối đều dùng giọng điệu "ta đang muốn tốt cho ông ấy".

Nghĩ lại thì, đã nhiều ngày đại nhân không giết người rồi.

Bây giờ hành động, hình như… cũng bình thường?

Tạ Yến Trú đứng thẳng như cây tùng tại chỗ, chút tuyết trên vai được quét sạch.

Hương thơm thanh khiết của hoa mai bay ra từ tay áo rộng của người trước mặt, khi hạ nhân trong phủ dùng hương liệu xông áo luôn chọn loại hoa theo mùa.

Tuyết dính trên đầu ngón tay hơi lạnh, đầu ngón tay đỏ lên vì lạnh.

Tạ Yến Trú bỗng nắm lấy bàn tay đó.

Vụn tuyết tan chảy giữa sự truyền nhiệt của làn da hai người.

Dung Quyện hơi ngẩn ra.

Hôm nay huynh đệ nhà họ Đào không biết đã hít phải bao nhiêu ngụm gió lạnh thực sự, hít đến mức đau cả bụng.

Đây là thứ bọn họ có thể nghe sao?

Đây là thứ bọn họ có thể nhìn sao?

Người mình để ý ra mặt thay mình, giữa mùa đông Tạ Yến Trú không cảm thấy chút lạnh lẽo nào, chỉ thấy gió lạnh thổi tới đều là nắng ấm.

Tuy nhiên hắn vẫn lắc đầu: "Dễ liên lụy đến ngươi."

Dung Quyện chỉ cười một cái, ngồi trở lại chỗ cũ.

Kim bài miễn tử trong tay, cùng lắm là bị lưu đày, không ít vùng biên đều có sơn tặc do bọn họ thu phục. Đốc Thúc Ti âm thầm vận động một chút, đi đâu mà chẳng làm vua một cõi?

Nếu Hoàng đế muốn ban chết, vậy thì sắp xếp giả chết ve sầu thoát xác vừa hay có thể thoát khỏi cuộc sống sáng nắng chiều mưa này.

Hệ thống rất muốn đưa ký chủ đi học: [Là sáng chín chiều năm.]

(Sáng chín chiều năm là giờ đi làm và tan làm)

Dung Quyện không thèm để ý, cứ nhắc đến đi làm là y không thể nào bình tĩnh được.

Đây chỉ là phân tích theo lẽ thường, trong đa số trường hợp sẽ không đi đến bước này. Hoàng đế rất để tâm đến những phương thuốc chưa đọc hết, chỉ cần Xác Uyên Tử ở bên cạnh nói vài câu, không chừng mình còn có thể toàn thân rút lui.

Huống hồ…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!