Chương 39: Lẻ loi

Dặm đường tặng xe lăn, của ít lòng nhiều.

Đáng tiếc không phải ai cũng hiểu được tấm chân tình này, những lời tiếp thị khoa trương được tung ra, phần lớn người nghe đều cảm thấy mơ hồ.

Đại phu tập trung vào vết thương, dùng tay áo lau mồ hôi: "Đại nhân, chân này trong thời gian ngắn tuyệt đối không được cử động linh tinh, có cái xe lăn thì đúng là tốt hơn thật."

Triệu Tĩnh Uyên chợt lạnh lùng hỏi: "Đã què chưa?"

Dung Thừa Lâm không phản bác lại ngay, rõ ràng ông ta cũng rất để ý đến kết quả này.

"Chuyện này…" Đại phu nói có phần ấp úng: "Nếu hồi phục tốt, có thể chỉ là không đi được đường xa, trời trở gió thì chân hơi khó chịu."

Còn nếu hồi phục không tốt thì sẽ ra sao, ông ta không nói.

Trong khoảnh khắc, bầu không khí u ám như thể cả bầu trời phủ kín mây đen

Dung Thừa Lâm nửa cúi đầu nhìn chân trái, trong mắt chứa đầy nỗi u ám đáng sợ không thể tan biến.

Ngay cả Triệu Tĩnh Uyên không hợp với ông ta nhất, lúc này cũng không tiếp tục buông lời mỉa mai, tránh chọc chó điên leo tường, làm ra hành động mất kiểm soát gì đó.

"Báo!" Đúng vào thời điểm mấu chốt này, một binh lính hớt hải chạy vào: "Người ở trượng thất, không, không thấy đâu nữa."

Trong vụ nổ được thiết kế tỉ mỉ này, Thích Nhiên đã lợi dụng sự hỗn loạn, thành công trốn thoát.

Dưới đám mây đen không nhìn rõ biểu cảm của Dung Thừa Lâm, cơn đau khiến giọng điệu ông ta nhẹ hơn ngày thường ba phần, nhưng lại càng thêm âm lãnh.

Dung Thừa Lâm nghiến răng ra lệnh: "Đuổi theo."

Tuy nhiên ám vệ còn chưa tới cửa đã bị chặn lại.

Triệu Tĩnh Uyên lạnh lùng nói: "Truy bắt cũng được, nhưng phải hành động chung trong suốt quá trình."

Hai bên không ai nhường ai, bầu không khí dần rơi vào bế tắc. Dung Thừa Lâm ngược lại bật cười: "Ngươi và ta đã không thể thống nhất, vậy thì đổi người quyết định đi."

Ánh mắt nham hiểm đó dừng lại trên người Dung Quyện.

Dung Quyện đang đi bán xe lăn: "…"

Bây giờ y thực sự thật sự khâm phục Hữu tướng luôn rồi.

Từng gặp não yêu đương, não thây ma, não đậu hũ, đây là lần đầu tiên thấy não địa cầu.

(Não đậu hũ search ra là tào phớ, cũng có thể là đầu óc bã đậu)

Bị thương cũng không quên tự xoay, cứ mãi động não.

Cửa phòng Thích Nhiên lúc trước có hai nhóm người canh giữ, một nhóm là người của Triệu Tĩnh Uyên một nhóm là ám vệ của Hữu tướng, số giáo chúng còn lại thì do thân binh của Tạ Yến Trú trông coi.

Để tránh rắc rối, nhân lực Triệu Tĩnh Uyên mang đến không đủ, khó tránh khỏi sơ sót.

Nhưng sau khi Dung Thừa Lâm bị thương, ngay lập tức dung túng cho ám vệ gọi những người khác đến cứu viện, thao tác này rất khó hiểu.

Hiện trường đã có một số ám vệ, nổ cũng nổ rồi, còn gọi những người còn lại đến làm gì.

Giống như ông ta cố tình dung túng cho Thích Nhiên trốn thoát hơn.

[Tiểu Dung, ông ta đang gài bẫy ngươi đấy.]

Người nhà chung quy vẫn là người nhà, đối với Triệu Tĩnh Uyên, đứa em gái ruột thịt được yêu thương từ nhỏ này có thể chết nhưng không thể chết trong tay Dung Thừa Lâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!