Sau khi Hữu tướng rời đi, không còn ai cản phía trước, gió trong đình dường như cũng khoan khoái hơn chút.
Dung Quyện tận hưởng làn gió mát lành một lúc, cuối cùng vì cơn ho đành phải đứng dậy rời đi.
Hệ thống kia chắc chắn đang ở chế độ ngủ đông, không giúp y áp chế hoàn toàn phản ứng khó chịu của cơ thể.
Dung Quyện vừa đi vừa ho khẽ, chưa được mấy bước, vai bỗng nhiên nặng xuống.
Y liếc mắt nhìn, một chiếc áo choàng mỏng đã được khoác lên người. Phía trước, Tạ Yến Trú thế mà vẫn còn ở chỗ cũ, không còn vẻ mặt tươi tỉnh như lúc cùng ra cửa buổi sáng: "Muốn trúng gió cho dở sống dở chết, để gấp rút mời Thái y, rồi lại lộ mặt trước Bệ hạ lần nữa à?"
Giọng điệu này đầy mùi âm dương quái khí!
Lúc này Dung Quyện không còn vẻ ngông cuồng như khi ở trước mặt Dung Thừa Lâm, đối phương đặc biệt đợi ở đây, chắc không chỉ đơn giản là để đưa áo choàng cho y.
Một vật nhỏ chỉ bằng nửa ngón tay cái được tiện tay đưa tới.
Dung Quyện tò mò định vặn cái chốt bên trên thì bị ấn tay xuống.
"Hôm nay Đào Văn Đào Dũng không có mặt, nếu gặp chuyện gấp hãy vặn ra, có thể phát tín hiệu cầu cứu."
Lâm viên Hoàng gia canh phòng nghiêm ngặt, người không có thân phận đặc biệt không được phép tự ý ra vào.
Bình thường sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng hôm nay có sứ đoàn ở đây, đồng nghĩa với việc tồn tại những yếu tố bất định.
"Đa tạ." Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, Dung Quyện theo bản năng rụt tay về, nhận ra làm vậy có chút thất lễ, bèn giải thích: "Tay ngươi nóng quá."
Người chinh chiến quanh năm tay dù có đẹp đến đâu thì lòng bàn tay cũng sẽ hơi thô ráp, cảm giác ma sát ở đầu ngón tay rất rõ rệt.
Y nói thật lòng nhưng Tạ Yến Trú nghe vào tai, không hiểu sao lại cảm thấy hơi ngứa ngáy.
Thắt xong dây áo choàng, tâm trạng Dung Quyện khá tốt.
Chủ động quan tâm đến an nguy của mình, chứng tỏ hy vọng dựa hơi Tạ Yến Trú đi đến vòng chung kết, cuối cùng ngồi xem triều đại thay đổi ngày càng lớn.
Y phải rèn sắt khi còn nóng, hợp thức hóa mối quan hệ nghĩa huynh đệ này mới được!
"Ta và Tướng quân cũng coi như cùng chung một cha rồi, chi bằng sau này Tướng quân gọi ta một tiếng hiền đệ nhé?"
Tạ Yến Trú cố nén cảm giác ngứa ngáy mất kiểm soát lúc nãy xuống, coi như là do hai ngày nay nghỉ ngơi không tốt.
Lúc này nghe thấy hai chữ kia, hắn nhướng mày thật cao: "Hiền đệ?"
Dung Quyện nhờ xin nghỉ ốm mà ngày nào cũng ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào mới dậy, cười gượng: "Thông với chữ "nhàn", nhàn hạ ấy mà."
( Hiền đệ: xián dì, nhàn : xián)
Tiếng chiêng vang lên phía trước cắt ngang cuộc trò chuyện, đây là lời nhắc nhở thời gian điểm danh sắp kết thúc. Các quan viên đang tán gẫu xung quanh nghe thấy tiếng chiêng đều đổ về cùng một hướng, Dung Quyện ngừng màn tự phát xưng huynh gọi đệ, gia nhập đoàn quân chấm công.
Lúc này y đi khá nhanh, khiến những quan viên lạ mặt đành phải từ bỏ ý định bắt chuyện.
Vốn nghe danh chiến tích lẫy lừng trước đó của Dung Quyện, cũng có người chuyên tâm muốn đến trò chuyện đôi câu.
Thanh niên trai tráng bầu máu nóng sục sôi, bị kìm nén quá lâu, nhát đao kia chém khiến bọn họ sướng rơn cả người, không ít kẻ đã âm thầm trở thành người hâm mộ.
Dung Quyện hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt kỳ lạ của đám quan viên phía sau nhìn mình, nhưng Hệ thống lại cảm nhận được.
[Ta từng nghe nói đến ức chế t*nh d*c, ức chế sở thích, v.v., Tiểu Dung à, ta phát hiện người ở đây đều bị "ức chế giết sứ giả".]
Dung Quyện chẳng buồn để ý, trong đầu chỉ toàn ý nghĩ tan làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!