Đương Nhiên Tạ Yến Trú cũng nhận ra lông vũ của Nhỏ Xíu, hắn bỗng nhiên bật cười.
Hơi ấm trong mắt tan biến, độ cong nơi khóe miệng càng trở nên âm hiểm, thanh kiếm trong tay theo đó để lộ ra một tia sáng trắng lạnh lẽo.
Đối mặt với hai tên trộm lông lớn nhỏ, Dung Quyện lại bỗng nhiên vừa đi vừa ngâm thơ: "Tháng Tám thu cao gió thét gào, cuộn mất ba lớp tranh nhà ta."
(Bài ca nhà tranh bị gió thu phá
- Đỗ Phủ)
Trong lúc nói chuyện, bầu trời tháng Mười lại lất phất tuyết rơi.
Tố chất văn học của Dung Quyện bùng nổ: "Trận tuyết này giống hệt như bạc trắng hoa cả mắt."
Xác Uyên Tử lấy ra một xấp ngân phiếu, toàn bộ là do hôm qua một số quan viên lén lút tặng: "Không biết chừng này làm bồi thường có đủ không?"
Dung Quyện liếc mắt nhìn, đừng nói mua vài sợi lông chồn, mua mấy chục cái áo lông chồn cũng dư sức.
Y nhận tiền không nhận người, đối mặt với vụ làm ăn một vốn bốn lời này, y lý trí đáp lại: "Hoan nghênh lần sau lại ghé."
"…"
Vừa hóa giải chiến tranh thành tài sản xong, bên ngoài phủ, một tiếng chuông trong trẻo vang lên.
Con nai trắng muốt đợi đến mức mất kiên nhẫn, móng guốc cào cào tuyết, chuông cũng lắc lư theo.
Đạo đồng kéo góc áo Xác Uyên Tử, gọi một tiếng: "Sư huynh."
Xác Uyên Tử bèn nói với Dung Quyện: "Trời đã tối, ngày khác lại trò chuyện."
Hắn rũ mắt, nhìn tiểu đạo đồng một cái.
Tiểu đạo đồng đứng nghiêm chỉnh, quay đầu cúi người chào Dung Quyện: "Tiểu tử thất lễ, mong được lượng thứ."
Nghĩ ngợi một chút, nó vẫn nói: "Cái cốc đã trả lại rồi, nhìn cơ thể ngài rất yếu ớt, nhưng tóc lại dày và bóng mượt, rất kỳ lạ."
Tinh khí thần hội tụ ở đỉnh đầu, khí nuôi tóc, như vậy lại càng tỏ ra kỳ lạ.
Từ quan sát trước đó, nước trong cốc là nước bình thường, nho trong đĩa ngọt bình thường, tóc rụng mỗi ngày cũng giống người bình thường rụng tự nhiên.
Ăn mặc ở đi lại không lệch khỏi quỹ đạo người thường, khả năng lớn vẫn là con người.
Điều này không khớp với tướng mạo, quái lạ, quá quái lạ.
Khi đi ra ngoài, Xác Uyên Tử chú ý thấy một nửa bàn tay Dung Quyện đặt trên chuôi kiếm của Tạ Yến Trú, bàn tay chẳng có mấy lạng thịt ấy vậy mà lại nhẹ nhàng trấn áp được thanh trọng kiếm, phảng phất như y mới chính là vỏ kiếm thực sự.
Xác Uyên Tử im lặng quay đi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Dọc đường đi, nội lực thẩm thấu qua phất trần, tuyết bay đầy trời đều tránh khỏi thân mình hắn.
Tại chỗ, Tạ Yến Trú nhướng mày nhìn Dung Quyện, nhìn sắc mặt cũng biết hắn không hài lòng khi thả hai người kia đi như vậy.
Dung Quyện: "Đánh nhau mệt lắm, hơn nữa lại vô nghĩa."
Bình thường y chỉ giết người thôi.
Huống hồ cũng chỉ có sợi tóc kia miễn cưỡng liên quan đến mình, đa phần là thuận tay lấy từ trên áo lông chồn, chứ nếu nhổ sống thì y đã có cảm giác rồi.
"Chi bằng dùng sức lực này để ăn lẩu đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!