Chương 45: Chúc ngủ ngon

Trăng sáng sao thưa, hành động của Xác Uyên Tử vô cùng kỳ quặc.

Hệ thống: [Tiểu Dung, hắn lại là người trên cái giường nào nữa vậy?]

Dung Quyện nhắm mắt lại, sau này y nhất định, nhất định phải đưa hệ thống đi học!

Cho nó hưởng thụ sự hun đúc của văn hóa tử tế.

Cây cao gió lớn, một lọn tóc rối vương trên má.

Bóng râm của tóc che khuất biểu cảm, Xác Uyên Tử bị bắt quả tang tại trận bèn đáp: "Hóng gió…".

Có lẽ cũng cảm thấy lý do này quá có lệ, nên hắn nhẹ nhàng thêm một chữ: "Diều."

Dung Quyện từ nằm bò trên tường chuyển sang ngồi hẳn lên tường, y liếc nhìn cái dụng cụ xông hương tự chế bên dưới.

Ái chà, còn là hương phong cách chà neo cơ đấy.

(Gốc là Tiểu Hương Phong: Chỉ Phong cách Chanel)

Biểu cảm của Tạ Yến Trú đưa y lên đây cũng có chút cổ quái.

Lúc tự mình làm thì không thấy gì, nhưng từ góc độ người thứ ba nhìn vào… toàn bộ hành động thả hương này, quả thực cố chấp không thông, ngu ngốc hết nói.

Khóe mắt để ý thấy sắc mặt hắn thay đổi, Dung Quyện nghiêng đầu: "Đại tướng quân của ta, bây giờ ngài biết trông mình kỳ cục thế nào rồi chứ."

Lời trêu chọc của y, Tạ Yến Trú chỉ nghe lọt năm chữ đầu, nhất thời quên cả tính toán với tên thần kinh Xác Uyên Tử này.

Nội lực trong lòng bàn tay suýt chút nữa không cẩn thận rò rỉ ra, khiến bức tường ngoại viện kiên cố bị rung rinh đôi chút.

Cơ thể gầy gò dựa gần cơ thể rắn chắc, thoạt nhìn như dây bìm bìm đang quấn quýt sinh trưởng.

Trên cây, trong đầu Xác Uyên Tử lập tức hiện ra gần mười phạm trù nghiên cứu.

《Tình người duyên ma》, 《Thải bổ dương khí, hấp thụ sinh nguyên》, 《Song tu bí kinh》…

Dung Quyện thì thầm: "Ngài có cảm thấy ánh mắt hắn nhìn ngài hơi lạ không?"

Tạ Yến Trú lạnh lùng nhìn tên đạo sĩ này.

Hương sừng tê giác gián tiếp chứng minh Xác Uyên Tử cũng không coi Dung Hằng Tung là người.

Nếu là loại yêu đạo giương cờ hiệu hàng yêu trừ ma, Tạ Yến Trú sẽ trực tiếp bí mật g**t ch*t hắn. Nhưng Xác Uyên Tử lại "theo gió lẻn vào trong đêm*", ở đây làm trò "thờ cúng".

(Bài thơ Xuân Dạ Hỉ Vũ của Đỗ Phủ)

Không chơi theo lẽ thường, ngược lại rất khó xử lý.

Xác Uyên Tử nhẹ nhàng nhảy xuống cây, thong thả thu dây.

Hắn nhìn Dung Quyện, giọng điệu nghe có vẻ lịch sự: "Vốn định ngày mai đích thân đến Lễ bộ bái phỏng, nhưng tương phùng chi bằng ngẫu nhiên, tiểu đạo muốn thương lượng với đại nhân một chút, định ngày luận đạo vào mùng Một."

Dung Quyện ngồi trên tường cao, lười hỏi nguyên nhân.

"Được thôi." Y đáp lại giòn giã, không cần suy nghĩ nói: "Nhưng ngươi cũng phải giúp ta một việc."

Lư hương bằng đồng được tháo dỡ khéo léo thành vài bộ phận, thu vào trong tay áo, Xác Uyên Tử ngước mắt nhìn lên, yên lặng chờ đối phương ra điều kiện.

Màn đêm che giấu những lời thì thầm, động tác chỉnh lý tay áo của Xác Uyên Tử khựng lại một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!