Cũng đang báo cáo chi tiết từng li từng tí còn có huynh đệ nhà họ Đào.
Ngay khi tình hình được kiểm soát, Dung Quyện bị đưa đi xa khỏi phạm vi của sứ đoàn, hai huynh đệ lập tức chạy về phủ Tướng quân.
Tạ Yến Trú nghe xong, phán đoán đó là sai lầm của người bị hại.
Người Ô Nhung cường tráng, thể chất bẩm sinh đã to lớn hơn, bị một kẻ trói gà không chặt đâm chết không phải lỗi của gã chẳng lẽ còn là lỗi của kẻ giết người sao?
"Đi rút người của chúng ta về, thông báo cho hội quán hủy bỏ kế hoạch ban đầu."
Sứ đoàn vốn dĩ phải có người chết, quan hệ xấu đi để ép Thánh thượng hạ quyết tâm.
Khi nghe Dung Quyện có lời nhắn gửi cho mình, Tạ Yến Trú khẽ gật đầu: "Cuối cùng y cũng dùng ân tình vào đúng chỗ rồi."
Chứ không phải đổi lấy tiền sửa chữa cầu tiêu.
Đào Dũng do dự một chút, sắc mặt quái dị.
Đúng là Dung Quyện có việc nhờ vả, nhưng không phải bảo Tạ Yến Trú vớt y ra, mà là bảo hắn chuyển một câu nói không đầu không đuôi.
Khi hắn mang vẻ mặt nghi hoặc nói xong, lại thấy khuôn mặt vốn không có biểu cảm gì của Tạ Yến Trú đã có chút thay đổi.
Hồi lâu sau, trong mắt hắn dường như có ý cười: "Đều nói một đứa con của Dung Thừa Lâm là phế vật, đứa còn lại thì giống cha, bây giờ xem ra, kẻ thực sự thừa hưởng sự thông minh của lão lại là kẻ bị người đời gọi là phế vật."
Dựa theo sự nhu nhược bất tài của Hoàng thượng hiện nay, cho dù giết người giữa thanh thiên bạch nhật, nói không chừng vẫn còn tồn tại khả năng hòa giải.
Cho nên bọn họ buộc phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, lợi dụng một số tin tức nhận được trước đó, phải khiến Hoàng hậu chọn phe trước.
Mà việc Dung Quyện muốn làm lại giống với kế hoạch này đến tám phần.
Đào Dũng hiểu sai ý hắn, nghe nhắc tới Dung Thừa Lâm liền tưởng là đang mỉa mai.
Hắn ta cúi đầu nói: "Tướng quân, là do sứ đoàn Ô Nhung khinh người quá đáng, dám công khai ở…"
"Ta tự có sắp xếp."
Biết rõ Hoàng đế sẽ sớm triệu mình vào cung, Tạ Yến Trú không muốn nói nhiều chỉ dặn dò Đào Dũng: "Bảo Tiết Nhận đừng quên tiếp tục cho Dung Hằng Tung uống thuốc."
"……"
Kinh thành không có bí mật.
Chỉ trong một chốc lát, chuyện Dung Quyện giết người đã lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm. Hiện giờ trên dưới toàn thành từ thường dân đến quyền quý, gần như ai nấy cũng đều đang bàn tán về vụ án sứ giả bị hại.
Khác với lần trước Dung Quyện bị oan vào ngục, mọi người chỉ ôm tâm lý xem kịch vui, lần này họ gần như đều đứng về phía Dung Quyện.
"Sứ giả Ô Nhung mượn cớ đón con dân về để sỉ nhục Đại Lương, đáng giết!" Một sĩ tử phẫn nộ nói.
Giới trí thức thường tụ tập ở các văn quán đều nhất trí cho rằng có mặt nhiều quan chức ở đó như vậy mà không ai dám lên tiếng quát mắng sứ đoàn, bản thân điều đó đã là sai lầm.
Nếu không, sự việc chắc chắn sẽ không đến nông nỗi này.
Văn nhân còn có chỗ e dè, bày tỏ ý kiến khá hàm súc. Còn dân chúng thì tiếng oán thán đã dậy trời, vị Dung đại nhân này vừa mới vào triều làm quan không lâu, bị mẹ kế hại đến trúng kỳ độc, rõ ràng cơ thể cực kỳ yếu ớt lại có thể tự tay kết liễu người Ô Nhung, chứng tỏ đã phẫn nộ đến cùng cực, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi sự can đảm của y.
Ở một bên khác, Hầu Thân đã từ hiện trường quay về Lễ bộ, đứng tại chỗ mà sắc mặt vẫn chưa hoàn hồn.
Nhớ tới mấy lần Dung Hằng Tung nhắc đến chuyện tan trực, Hầu Thân ảo não đến mức giậm chân đấm ngực.
Khổng đại nhân vừa vặn từ nha thự đi ra, hắn vội vàng mang vẻ mặt lo lắng đón đầu: "Đại nhân!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!