Dung Thừa Lâm đã cống hiến biểu cảm đặc sắc nhất trong cuộc đời ông ta.
Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng đám người này đã chết đi sống lại cả nghìn lần.
Đã thế, Dung Quyện còn dùng giọng điệu lạnh lùng để cảm thán: "Rằm mười lăm chính là lúc nên đoàn viên mà."
Gia đình ba người bọn họ, hôm nay sum họp một nhà vui vẻ hòa thuận.
Giữa khe núi xuất hiện những ngọn lửa ma trơi xanh biếc, các tín đồ như những con rối gỗ bị giật dây, nhìn thấy cái gì cũng hô vang là thần tích.
Thích Nhiên bay lên cao hơn, quả thực trông phiêu diêu như vũ hóa đăng tiên*.
(*) Vũ hoá đăng tiên: mang ý nghĩa con người đắc đạo, bay lên thành tiên, dùng để hình dung trạng thái siêu thoát khỏi trần thế. Thành ngữ này xuất phát từ tác phẩm Phú Xích Bích của Tô Thức (thời Bắc Tống)
Cuối cùng Dung Quyện cũng hiểu được nguồn gốc của cảm giác sai lệch kia, cũng hiểu được một người phụ nữ bị chồng phản bội, gần như đoạn tuyệt với gia tộc đã lấp đầy khoảng trống tinh thần từ đâu.
Ngoại giáo đều có một điểm chung: Nó sẽ tạo ra bầu không khí kiểu gia đình, khiến mỗi người đều cảm thấy mình là một phần tử trong đại gia đình ấy.
"Chư vị thiện tín." Thánh mẫu nương nương đại từ đại bi cuối cùng cũng mở miệng:"Người một nhà…"
"!!" Dung Quyện suýt chút nữa thì lỡ tay gây ra tiếng động.
Sát ý trong đôi mắt hẹp dài của Hữu tướng như sắp tràn ra ngoài.
Tội mưu phản đại nghịch, tội tạo yêu sách tà thuyết mê hoặc người khác, tội dùng tà thuật vu sư… từng điều luật của Đại Lương lướt qua trong đầu, phản ứng đầu tiên của Dung Thừa Lâm là giết sạch tất cả những kẻ ở đây.
Nhưng sau khi suy tính kỹ, ông ta buộc phải bác bỏ ý định này trước.
Chỉ riêng số người có mặt tại chỗ đã lên đến hàng trăm, muốn chuyện này hoàn toàn thối rữa trong lòng đất thì cũng không thể tha cho người nhà của đám giáo chúng này.
Một khi triển khai cuộc thảm sát quy mô lớn như vậy, đừng nói Đốc Thúc Ti, ngay cả Đại Lý Tự cũng sẽ chú ý tới.
"Người đàn bà điên này." Hữu tướng nhắm mắt lại, cơn thịnh nộ của ông ta đối với người vợ cả lúc này thậm chí còn vượt qua mối hận bị phế tay, hận không thể nhân dịp tết Trung thu này tiễn bà ta lên thẳng cung trăng.
Trong tiếng ve kêu quạ hót, hai gương mặt giống nhau ít nhất năm phần cùng dựa lưng vào gốc cây lớn.
Chỉ trong một thoáng ngắn ngủi, Dung Thừa Lâm thu lại cảm xúc, sát ý dần bị lấp đầy bởi những toan tính đáng sợ khác.
Còn Dung Quyện nhắm mắt như đang giả vờ ngủ, không biết nghĩ đến điều gì, năm phần vui vẻ, năm phần bất lực.
Trong mắt cả hai bên đều có mưu đồ nhưng lại thoáng qua rồi biến mất, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Những tín đồ tranh cướp được cánh hoa từ chỗ khoa tay múa chân vui sướng chuyển sang quỳ rạp xuống đất tụng niệm công đức, những cái bóng vặn vẹo nối liền trước sau như dây rốn. Dưới cùng một bóng râm bao phủ, vợ và chồng, cha và con, khóe miệng ít nhiều đều ẩn hiện một nụ cười nhàn nhạt.
Sau khi chứng kiến xong buổi tụ tập giáo đồ quan hệ đến sự sống chết của cả gia tộc, Dung Thừa Lâm dường như cuối cùng cũng thể hiện sự trách nhiệm của một người cha, để Dung Quyện đi trước.
Ông ta dùng giọng nói cực nhỏ dặn dò: "Ngươi về chùa trước đi, không được đánh rắn động cỏ."
Đây là sự sắp xếp hợp lý nhất vào lúc này.
Dung Quyện biến mất ngay trong đêm chắc chắn sẽ gây nghi ngờ, một khi y không từ mà biệt, đám giáo đồ sẽ tan tác như chim vỡ tổ, không có lợi cho việc xử lý toàn bộ sự việc một cách nhanh, gọn, chuẩn, hậu họa sẽ khôn lường.
Vì vậy y không nói nhiều, kéo đôi chân hơi đau nhức cẩn thận bắt đầu rút lui.
Huynh đệ nhà họ Đào cẩn trọng hộ vệ y rời đi.
Bóng dáng gầy gò biến mất trong đường hầm, trong mắt Dung Thừa Lâm ở phía sau lóe lên một tia lạnh lẽo.
Ông ta dùng những ngón tay từng thon dài linh hoạt nay khớp xương đã có chút vặn vẹo, tháo miếng ngọc bội cổ mới đeo bên hông xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!