Bên trong cánh cửa bị đóng kín kia, người có vẻ như đang hối lỗi là Dung Quyện, nhưng thực tế người thực sự bị nhốt trong không gian đó chỉ có Cố Vấn.
Kết quả xử lý cuối cùng khiến cả triều đình xôn xao.
Không ai đoán được dụng ý của Hoàng đế, chỉ có vài lão thần lờ mờ nhận ra chút gì đó, Bệ hạ không trừng phạt nặng Dung Hằng Tung đồng nghĩa với việc gián tiếp trừng phạt nặng Hữu tướng.
Cha gánh nợ con?
Sau đó vấn đề mới lại xuất hiện: Đóng cửa hối lỗi, đóng cửa nhà ai?
Phát hiện Dung Quyện tiếp tục bị nhốt ở phủ Tướng quân, nhất thời, phủ Tướng quân cũng theo đó trở thành tâm điểm chú ý.
Trong phủ, quản gia đặt đĩa bánh ngọt mới mang đến xuống.
"Vị tiên sinh họ Cố kia, nhiều lần nhắc đến việc muốn lấy lại mấy cuốn sách bị mất."
Khi Cố Vấn bị trói đến, sách mang theo bên người đã rơi ở phủ Thừa tướng.
Dường như so với tình cảnh của bản thân, hắn lại lo lắng cho sách hơn.
Dung Quyện xua tay: "Bảo hắn đợi đi."
Đợi lần sau y phát hiện thiếu cái gì, về phủ Thừa tướng vận chuyển, sẽ tiện thể mang qua cho.
Quản gia gật đầu, đặc biệt rót cho Dung Quyện chén trà rồi mới đi.
Giữa người với người là mối quan hệ tương hỗ. Ví dụ như hôm qua Dung Quyện đã ám chỉ, cho phép ông ta chuyển lời giúp Cố Vấn, nhớ thu phí là được.
Quản gia nhờ đó kiếm được một khoản kha khá.
Có trà có điểm tâm, Dung Quyện nằm trên ghế bập bênh trong sân đọc truyện, kỳ nghỉ lễ ba ngày lần này không trùng với ngày nghỉ phép. Thỉnh thoảng nằm mệt y lại đứng dậy trêu con vẹt Kim Cương một chút, chiêm ngưỡng cơ ngực "cánh cửa đôi" vạm vỡ của nó, cuộc sống sung sướng hơn cả thần tiên.
No cơm ấm cật d*m d*c nổi lên, Dung Quyện ngắm chim lại nhớ đến chủ nhân của con chim.
"Liệu dáng người Tạ Yến Trú có đẹp như thế này không nhỉ?"
Y vẫn còn nhớ lần trước ở trường đua ngựa, cảm giác bị ngón tay đối phương làm bỏng rát. Dung Quyện vô thức cọ cọ vào đầu ngón tay mình, rất lạnh.
… Cảm giác lạnh toát luôn.
Hệ thống lại nhảy ra.
[Đừng nói vậy, thuốc bổ thực sự có chút tác dụng đấy, nhiệt độ cơ thể ngươi đã bình thường hơn một chút rồi.]
Dung Quyện nhếch miệng cười cho có lệ, ai mà quan tâm cái này chứ?
Cái y cần là cơ bụng tám múi và bờ vai thái bình dương cơ!
Buổi chiều, bên phía Cố Vấn lại bắt đầu đòi sách, Dung Quyện nghĩ ngợi, sai người đi mua vài cuốn văn học vỉa hè về, định dùng để lấp l**m đối phương.
Trước khi gửi đi, Dung Quyện tò mò lật xem thử, văn học khiêu dâm?
"Thời cổ đại cởi mở thế này sao?" Dung Quyện có thể đọc một cuốn sách với tốc độ xem truyện tranh, sắc mặt dần dần trầm xuống.
"Ta %#¥%…" Y phun ra lời hay ý đẹp.
Trong văn học khiêu dâm mà lại chơi trò tình yêu trong sáng, cuối cùng lại diễn màn ngược luyến tình thâm rồi buông bỏ?
Não người cổ đại có vấn đề à.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!