Dung Quyện mãi đến một tuần sau mới biết chuyện phủ Tướng quân tụ tập vui chơi.
"Quá đáng thật, ăn uống tụ tập thế mà lại không gọi ta." Giọng điệu thong thả chậm rãi, bất cứ lúc nào thốt ra từ miệng y, nghe cũng mềm mại hệt như bông gòn mùa thu.
Tạ Yến Trú bình tĩnh nói ra sự thật: "Cũng không gọi ta."
Buổi tụ tập nhỏ của phủ Tướng quân, lại vắng bóng tướng quân.
Dung Quyện nghe vậy liền cảm thấy khoan khoái an lòng. Sự so sánh sinh ra hạnh phúc, mang tiếng là chủ nhân của phủ đệ mà đến tận phút cuối cùng mới biết chuyện từ miệng quản gia, vậy thì việc mình bị ngó lơ hình như cũng chẳng tính là chuyện gì to tát.
Có điều cái cảm giác bị cô lập này, sao cứ thấy quen quen một cách khó hiểu nhỉ?
Dung Quyện giãy giụa định bò dậy khỏi giường êm, chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn đã bị lời nói của người chung chăn gối cướp mất sự chú ý.
"Hôm qua ta đến Đốc thúc ti tình cờ gặp Bộ Tam, hắn đang đau đầu không biết nên xử lý con hổ kia thế nào."
"Hổ gì cơ?"
Tạ Yến Trú chạm phải đôi mắt vì tò mò mà chợt trợn tròn lên của y, cười giải thích: "Con hổ nuôi ở chùa Văn Tước ấy, theo cách xử lý thông thường thì sẽ bị quan phủ đánh chết, nhưng lúc đó cha nuôi đã giữ nó lại."
Trong lúc thẩm vấn, dùng con thú đó để dọa nạt phạm nhân mang lại hiệu quả hạng nhất.
"Đáng tiếc là dạo gần đây con hổ kia ngày càng lười biếng, lúc gặp phạm nhân đến cả việc nhe răng ra gầm gừ cũng lười làm."
Dung Quyện nhướng mày, thấy chưa, cho dù ngươi có là hổ đi chăng nữa, bị người ta bắt được thì cũng phải còng lưng đi làm, lại còn bị lãnh đạo chê lười kìa.
"Đốc thúc ti không nuôi phế vật, cha nuôi đã giao cho Bộ Tam đi xử lý rồi."
Dung Quyện ngẫm nghĩ một chút, hả hê khi thấy người khác gặp họa: "Thảo nào Bộ Tam lại thấy khó giải quyết."
Nếu muốn giết, trực tiếp hạ lệnh là xong.
Còn nếu thả hổ về rừng, thì lại là sự vô trách nhiệm với bá tánh xung quanh. Bộ Tam mà nuôi trong nhà mình… chậc chậc, một ngày phải tốn bao nhiêu thịt cho nó ăn đây?
Rơi phải một cái củ khoai lang nóng bỏng tay thế này, có thể thấy bình thường hắn đắc tội với lãnh đạo không ít.
Vốn dĩ Dung Quyện không để chuyện này trong lòng, cho đến tận chạng vạng tối, lúc y cùng Tạ Yến Trú ăn cơm xong, nắm tay nhau dạo Ngự hoa viên thì chợt nảy ra một ý tưởng đột xuất: "Thật ra chúng ta có thể mở một sở thú."
Tạ Yến Trú lặng lẽ nghe y nói tiếp.
Dung Quyện giải thích ý nghĩa của sở thú.
Thực ra trước triều Lương cũng từng có tiền lệ chăn nuôi các loài động vật, nhưng phần lớn đều nằm trong khuôn viên của vương công quý tộc, một khu triển lãm thực sự mở cửa cho dân chúng quanh năm thì vẫn chưa có.
"Kể từ đời ta trở đi, là nên có rồi."
Không những có thể làm phong phú thêm đời sống giải trí của bá tánh, mà bản thân y cũng có thể dăm bữa nửa tháng mượn cớ đi thị sát công việc để xuất cung dạo chơi xả hơi.
Thật trùng hợp ngày hôm sau Tiết Anh đến báo cáo chuyện đóng tàu. Dạo này nàng ta đặc biệt hưng phấn, dường như cả người tràn đầy sức lực dùng mãi không cạn.
Người đi rồi, Tạ Yến Trú liền nói: "Tiết Anh trước đây là bác sĩ thú y chữa ngựa, rất thích các loài dã thú, có thể giao chuyện này cho nàng ta đi sắp xếp."
Theo góc nhìn của hắn, tinh thần hăng hái quá mức này của Tiết Anh rõ ràng là có chỗ không ổn. Để phòng hờ vạn nhất, cứ giao phó cho nàng ta chút việc, đỡ cho đối phương lén lút ở riêng lại suy tính ấp ủ âm mưu tày đình gì đó.
Dung Quyện đang rầu rĩ không có ai làm việc, lập tức vỗ bàn quyết định, sai người đi truyền chỉ.
"Chỉ còn một tháng nữa là sang mùa đông, đầy rẫy những con vật bị thương và sắp chết đói, bảo Tiết Anh cứ tùy tình hình mà nhặt về."
—
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!