Tạ Yến Trú đang nhìn chằm chằm con vẹt dậy thì lần hai thì gọi Tiết Nhận tới một chuyến.
Đợi Tiết Nhận kiểm tra xong, vừa rời đi không bao lâu bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Một bóng người màu đỏ bám lấy khung cửa, thò nửa cái đầu vào.
Dung Quyện là người tự do nhất trong cái phủ này, nhưng cũng là người mất tự do nhất.
Đi đâu cũng có tai mắt nhìn chằm chằm, nhưng cũng chính vì cái trò thả con săn sắt, bắt con cá rô của ai kia mà chỗ nào y cũng có thể đi.
Tạ Yến Trú nhìn sang.
Dung Quyện: "Chúng ta nên đi gặp cha ta rồi."
"……"
Đương nhiên Tạ Yến Trú sẽ không ngồi chung một cỗ xe ngựa với con trai của kẻ thù chính trị.
Cả đời này cũng không.
Trong ánh mắt lạnh lẽo của hắn, Dung Quyện đã biết câu trả lời.
Thật ra y cũng chỉ vì muốn ngồi cùng mâm nên mời mọc tượng trưng một chút, khách sáo xong rồi thì thôi.
Xoay người trở về phòng mình, thời gian còn sớm, Dung Quyện nằm vật ra giường giết thời gian.
Tạ Yến Trú bên kia liếc nhìn thư phòng đang chứa quân vụ quan trọng nói với thân vệ đang nấp trong bóng tối: "Trông chừng y cho kỹ."
Nói xong bèn rời khỏi phủ đệ.
Xe ngựa ở cửa đã chờ sẵn, bao gồm cả chiếc xe của Dung Quyện, phu xe cũng đã được thuê từ trước.
Khi đi ngang qua nhìn thấy nóc xe ngựa phía sau, dù là Tạ Yến Trú cũng phải câm nín trong giây lát.
Thế mà con cháu quan lại trong kinh thành đã xa xỉ đến mức độ này rồi sao.
…
Một nén nhang sau Dung Quyện mới từ trong phòng mình bước ra, thu dọn xuất phát.
Kể từ khi chế độ giới nghiêm ban đêm được thực thi, khu chợ náo nhiệt đã sớm suy tàn, trên phố dọn hàng tắt đèn từ sớm, chỉ còn lại Hoàng thành vẫn sáng rực như xưa.
Xe ngựa hoặc kiệu có gắn biểu tượng quan hàm thi nhau đi về hướng nơi huy hoàng nhất ấy, chiếc này nối tiếp chiếc kia. Mãi rất lâu sau đó khi đường phố đã yên tĩnh trở lại, một chiếc xe ngựa có tạo hình đặc biệt mới chậm rãi lăn bánh lên đường.
Da chồn phủ nóc, đỉnh kiệu nạm vàng khảm bạc, hôm đó sau khi chiếc xe ngựa này từ phủ Tướng đi ra, Dung Quyện lại cho người trùng tu nhan sắc tỉ mỉ cho nó thêm một lần nữa.
Xe đi đến ngoài cửa cung, đoạn đường cuối cùng chỉ có thể đi bộ, Dung Quyện thong thả bước xuống đi về phía đích đến.
Trong đại điện nguy nga, quan lại ngồi phân theo cấp bậc, trên bàn dài bày đầy mâm ngọc chén pha lê đựng quỳnh tương ngọc lộ, xa hoa vô cùng.
Khoảnh khắc Dung Quyện bước vào, những quan viên đang ngồi đó chúc tụng nịnh nọt nhau đều im bặt trong giây lát.
Tuổi y còn nhỏ lại chưa mặc quan phục, hoàn toàn lạc quẻ với khung cảnh nơi này.
"Hình như là con nhà Dung Tướng, kỳ lạ, sao lại…"
Vị quan viên kia chưa nói hết câu thì trong lòng đã có đáp án, lính canh không ngăn cản, vậy chỉ có thể là thánh chỉ của Bệ hạ.
Tại sao Thánh thượng lại chuẩn tấu cho một tên công tử bột nổi tiếng kinh thành tiến vào Hoàng cung? Phải biết rằng đối phương gần đây đã gây ra không ít chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!