Chương 8: Trao đổi

Sự tuyệt vọng của Dung Quyện lúc này chẳng kém gì Trịnh Uyển và Dung Hằng Toại.

Khác biệt ở chỗ Dung Quyện là người vô tội, trong suốt quá trình này y đã làm sai 0 việc.

"Tại sao?"

"Ta làm sai cái gì mà lại đối xử với ta như vậy?"

Thánh chỉ trong tay cứ như bùa đòi mạng, Dung Quyện đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn hồn.

Giọng y khàn đặc, run rẩy, lầm bầm điều gì đó, cả người như cha mẹ chết.

Hệ thống những lúc cần nghiêm túc thì vẫn rất nghiêm túc, khi nghe y vô thức nói ra suy nghĩ trong lòng bèn bắt đầu sửa lỗi.

[Như cha mẹ chết? Đối với thân thế hiện tại của ngươi, câu này khác gì với "vui đến phát khóc" đâu?]

[Tiểu Dung, cách nói chính xác là, ngươi tuyệt vọng như thể cả nhà Thừa tướng sống lâu trăm tuổi vậy.]

Dung Quyện bật ra tiếng cười hô hố như nam quỷ, Hệ thống biết điều im bặt. Sau đó, Dung Quyện lại như một bóng ma lảng vảng đến trọng địa thư phòng.

"Ta bất tài vô đức, cớ sao Bệ hạ lại hạ chỉ?"

Dung Quyện lười suy nghĩ, AI Hệ thống lại không đáng tin cậy, thế là y tìm đến cái máy tính sống.

Đây là lần đầu tiên Tạ Yến Trú thấy có người làm quan mà như đi viếng mộ.

Người sốc nhất phải kể đến thân tín, đang bàn việc thì bị xông vào, mà vị Tướng quân nhà mình vốn coi trọng quy tắc nhất lại không hề tức giận, còn bảo hắn dừng lại một chút, lát nữa thảo luận sau.

Tạ Yến Trú bình tĩnh gấp tài liệu mật lại.

"Ngươi có biết để lọt vào mắt xanh của Đế vương và làm quan, đại ca ngươi đã phải trả giá bao nhiêu không?"

Dung Quyện không đáp.

Ồ? Trách mình không biết điều sao.

"Vậy tại sao Bệ hạ lại ban quan vị cho ta?"

Tạ Yến Trú nhìn y, Dung Quyện nhìn lại.

Không giải thích nguyên nhân, Tạ Yến Trú bắt đầu xử lý chính sự trở lại, Dung Quyện chỉ đành biết điều rời đi.

Tuy nhiên trước khi đi, Tạ Yến Trú bỗng nói: "Sau này ra ngoài hãy để huynh đệ Đào Văn, Đào Dũng đi theo ngươi."

Trong hồ nước gần thư phòng có trồng hoa sen, đi ngang qua hương thơm mát rượi thấm vào ruột gan, nhưng thiếu niên đứng bên hồ lại chẳng có chút hứng thú nào.

Hệ thống dỗ dành y: [Tiểu Dung, Tạ Yến Trú phái võ nhân đi theo, hoặc là giám sát, hoặc là bảo vệ, AI tính toán ra là vế sau.]

Dung Quyện chỉ vào cái đầu của mình trong bóng nước: "Nghe vua nói một buổi còn hơn đọc sách một buổi."

(Chế từ câu "Nghe quân nói một buổi, hơn đọc sách mười năm")

Nhà ai giám sát mà lại thông báo trước chứ?

Quản gia đi ngang qua thấy có người chỉ trỏ vào đầu mình, xác định đầu óc Dung Quyện có vấn đề rồi, lắc đầu bỏ đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!