Chương 42: Học vấn

Ngày cuối cùng của tháng chín, kinh thành đón trận tuyết đầu mùa.

Đây là trận tuyết sớm nhất trong gần mười năm qua, ai nấy đều lấy làm lạ, cả hoàng thành phồn hoa được phủ lên một lớp trắng mỏng manh.

Quan phục của Dung Quyện đã đổi từ màu hồng nhạt sang đỏ thẫm, thắt lưng vàng, chân đi ủng quan dày.

Trong tấu sớ, Vân Hạc chân nhân nói rằng sau kji đệ tử của ông đến nơi sẽ lập tức luyện đan cho Hoàng đế.

Phòng đan hiện tại được bố trí hoàn toàn theo yêu cầu của ông ta, cải tạo từ noãn các, chia làm hai khu trong ngoài, diện tích vô cùng rộng lớn.

Khu vực trung tâm dựng một lò luyện đan cao vài mét, cung nhân chịu trách nhiệm kiểm tra thông gió, Dung Quyện giám sát toàn bộ quá trình. Các quan viên khác của Lễ bộ thì đang kiểm tra xem dụng cụ có vết nứt hay không, đồng thời cũng không quên tranh thủ thì thầm to nhỏ.

"Thật là thần kỳ. Nghe nói khoảnh khắc nai của đệ tử Vân Hạc chân nhân đi qua cổng thành, bầu trời vừa vặn bắt đầu đổ tuyết."

"Đâu chỉ có thế, ta còn có tin tức chi tiết hơn."

Tình hình thực tế còn khoa trương hơn lời đồn nhiều, sau khi kiểm tra ở cổng thành xong, chuông trên sừng nai vang lên tổng cộng ba tiếng.

Tiếng thứ nhất, tuyết rơi; tiếng thứ hai, người trong cung đến đón; tiếng thứ ba, bông tuyết kết thành hình chim muông.

Sách cổ từng có ghi chép tương tự, tuyết rơi hóa thành hạc trắng tung bay, trời ban điềm lành.

Dung Quyện nghe bọn họ xì xầm nhỏ to, thầm nghĩ chẳng phải điềm lành của Đại Lương mấy hôm trước là cầu vồng sao?

"Đúng là mỗi mùa giải thay một linh vật."

Mùa giải mới sắp bắt đầu rồi à?

Khổng đại nhân vội vàng chạy tới, vừa bận rộn chỉnh lại mũ áo, tuổi đã cao suýt nữa thì vấp phải ngưỡng cửa: "Bệ hạ sắp tới rồi, nhanh lên."

Mọi người ngừng bàn tán, vội vàng tập trung làm việc trong tay.

Kết quả vừa mới kiểm tra xong chưa được bao lâu, bên ngoài đã vang lên giọng nói lanh lảnh của thái giám.

"Bệ hạ giá lâm."

Hoàng đế dẫn đầu một đám hoàng tử và đại thần đến nơi, vị hoàng tử mới được sắc phong ở U Châu kia trông đặc biệt vênh váo tự đắc.

Dung Quyện không quan tâm đến mấy vị hoàng tử, ánh mắt liếc qua, cuối cùng cũng nhìn thấy đệ tử chân truyền của Vân Hạc chân nhân trong truyền thuyết.

Cũng có mũi có mắt, chỉ là một con người thôi mà.

Tất nhiên đó là trong mắt y, còn các quan viên khác khi nhìn thấy vị đệ tử chân nhân này, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc cảm thán.

Nam tử trẻ tuổi đứng cạnh đế vương mặc một bộ đạo bào, tóc dài búi chặt trong đạo quan, tay cầm phất trần, toát lên vẻ phiêu dật như sắp mọc cánh thành tiên.

Bên cạnh còn có một tiểu đạo đồng tròn xoe như cục tuyết làm nền, cả người hắn trông như bước ra từ trong tranh, không thực chút nào.

Tâm trạng Hoàng đế có vẻ rất tốt, sau khi vào điện liền miễn lễ cho mọi người.

Hôm nay Đại Đốc Thúc, Tạ Yến Trú đều có mặt, cộng thêm các hoàng tử, phân chia theo phẩm cấp, Dung Quyện và Khổng đại nhân chỉ được ngồi ở những tấm bồ đoàn phía sau.

Về phần Dung Thừa Lâm, do bệnh nên không thể đến, Hoàng đế thầm cho rằng ông ta đang phản đối chuyện phạt Đinh ưu, trong lòng lại thêm phần bất mãn.

Không vội vàng chuyện luyện đan, Hoàng đế ngồi ở chủ vị nhìn đạo sĩ trẻ tuổi, bày ra vẻ mặt "Trẫm muốn thử tài ngươi".

"Trong thư Vân Hạc chân nhân có nói, ngươi rất giỏi xem tướng."

Đạo sĩ trẻ gật đầu: "Có biết chút ít."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!