Chỉ thấy người mới cười, còn muốn thấy người cũ cười.
Dưới sự chất vấn không lời của tân lang quan, đám đông đồng loạt nở nụ cười. Có kẻ ngoài cười nhưng trong không cười, có kẻ trong cười nhưng ngoài không cười, có kẻ lại nghiến chặt răng hàm lấp lửng cười.
Ánh trăng và ánh đèn lồng đan xen trong ngoài chiếu rọi lên chữ "Hỷ", hai chiếc nhẫn tỏa sáng rực rỡ lấp lánh. Dung Quyện và Tạ Yến Trú đứng sóng vai, mỗi người cầm một đầu dải lụa đỏ, cúi mình vái nhau.
Hầu Thân cuối cùng cũng nhớ ra trọng trách quan trọng cuối cùng của mình, cất giọng hô to: "Lễ thành——"
Tiếng sáo sênh lại vang lên, mọi người nâng chén cạn ly, trêu đùa lẫn nhau, tiếng cười nói không ngớt giữa ánh đèn rực rỡ.
·
Đêm dần buông, lúc vào động phòng, Dung Quyện có chút tiếc nuối.
Hôm nay Bắc Dương Vương sai người đào lên một vò rượu ngon đã phủ bụi mấy chục năm. Nhớ tới tửu lượng ba chén là gục của bản thân, y chỉ dám nhấp thử nửa ngụm.
Dù vậy, đầu óc y vẫn hơi choáng váng, lúc nãy trở về phòng còn suýt bị cái rương làm cho vấp ngã.
Cái rương ấy là do Xác Uyên Tử gửi tới, đối phương còn cố ý dặn dò đây là đồ mang về kinh, phần "hàng dùng thử" còn lại đang được để trong phòng.
Tạ Yến Trú có chút bất mãn với chuyện Dung Quyện suýt vấp ngã: "Tên đạo sĩ này không biết lại đang bày vẽ cái gì, chuẩn bị mấy thứ đồ kỳ quái…"
Lời cằn nhằn cau mày bỗng bặt đi khi hắn đẩy cửa động phòng.
"Sao thế?" Dung Quyện từ phía sau thò đầu ra, đèn lồng đỏ treo cao trên mái hiên hắt ánh sáng đỏ rực hắt sâu vào trong đáy mắt y.
Y cũng sửng sốt.
Vài giây sau, Dung Quyện bước vào phòng:"Gương sao?"
Giọng điệu lộ rõ vẻ kinh ngạc, y đưa tay sờ thử, xác định rằng dù độ trong suốt có kém hơn một chút so với loại gương người hiện đại hay dùng, nhưng vẫn vứt gương đồng xa tít tắp tám con phố.
"Thế mà Xác Uyên Tử lại chế ra được cái thứ này."
Lúc này, những tấm gương thay thế bình phong, ngăn động phòng thành những không gian khác nhau. Trong khi Dung Quyện còn đang chấn động về mặt tính năng, Tạ Yến Trú lại chỉ nhìn thấy tính thực dụng của nó.
Rõ ràng gian trong sáng sủa hơn, nhưng ngay khoảnh khắc Dung Quyện bước vào, ánh mắt hắn bất giác tối sầm lại.
Một tay dứt khoát đóng cửa cài then, cảnh này được Dung Quyện nhìn thấy không sót chút gì qua tấm gương.
"Chuyện đó…"
Dung Quyện cuối cùng cũng thoát khỏi sự kinh ngạc trước những tấm gương, lặng lẽ lùi về sau một bước, eo chạm phải mép bàn, đường lui bị chặn đứng.
Y cố gắng nhấn mạnh công năng của chiếc giường: "Nằm là tư thế hoàn mỹ nhất của nhân loại."
Là một con heo lười, Dung Quyện chỉ thích thuần túy hưởng thụ, chứ không phải như lần tắm thuốc dạo trước, mệt mỏi hệt như leo đỉnh Everest vậy. Đáng tiếc, Tạ Yến Trú hiện tại rõ ràng rất hứng thú với hàng loạt tấm gương kia, nếu làm ở trên giường, mấy thứ này sẽ chẳng có đất dụng võ.
Tạ Yến Trú từng bước ép sát, cho đến khi cúi đầu xuống,
Dung Quyện: "Chúng ta…"
Những lời còn lại đều bị nuốt trọn giữa đôi môi.
Dây dưa trằn trọc, một nụ hôn mãnh liệt như gió giật mưa sa.
Lụa đỏ trên chiếc bàn tròn đặc biệt tôn da, trâm cài cố định mái tóc rơi xuống đất, vàng ngọc va chạm vào nhau, vang lên tiếng leng keng.
"Trách lầm Xác Uyên Tử rồi." Lúc Dung Quyện đang lơ mơ vì thiếu khí, hơi nóng do Tạ Yến Trú phả ra quẩn quanh bên tai y: "Vật này có lợi cho dân sinh, cũng có lợi cho ngươi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!