Miệng thì chào Tướng quân, nhưng ánh mắt Dung Quyện lại soi xét từ dưới lên trên.
Thần mã nha.
Con ngựa này đẹp ngầu bá cháy!
Chiến mã Tạ Yến Trú cưỡi tên là Ngân Khiếu, lông màu bạc như sóng tuyết trên núi, ngày đi ngàn dặm, nhanh như sao băng.
Dung Quyện ngắm nghía một hồi lâu, sau đó mới chuyển ánh mắt lên mặt Tạ Yến Trú.
Một khuôn mặt trẻ tuổi ngoài dự đoán, tóc búi cao, trán lộ rõ, đôi con ngươi trời sinh nhạt màu và hơi hẹp, sống mũi cao thẳng làm nổi bật đường nét lạnh lùng xa cách.
Rất đẹp trai, so với mình thì còn kém vài tỷ điểm.
Hệ thống: [So với ta cũng kém một chút, hắn xếp thứ ba.]
Một người một hệ thống có thói quen tự nâng bi mình.
Lúc này ánh mắt hờ hững của ai kia lướt qua y, không hề dừng lại. Tuy nhiên vẻ mặt vô cảm của Tạ Yến Trú so với vẻ mặt đầy chán ghét của tên thân tín dắt ngựa phía sau còn tốt chán.
Tên thân tín cười khẩy: "Tiểu công tử tránh xa ra chút, Ngân Khiếu từng húc gãy xương sườn thủ lĩnh quân địch trên chiến trường đấy."
Lời còn chưa dứt, khi Tạ Yến Trú vừa xuống ngựa, con Ngân Khiếu oai phong lẫm liệt ban nãy bỗng tiến lại gần Dung Quyện chủ động cọ cọ vào người y.
Đây là biểu hiện cực kỳ thân thiết và tin tưởng của loài vật.
Mặt tên thân tín cứng đờ.
Dung Quyện thì rất bình thản tận hưởng sự thân mật của chú ngựa.
Có những người trời sinh đã thu hút động vật, giải thích theo khoa học thì liên quan đến khuôn mặt, độ dày của tóc, vân vân, còn có cách giải thích tâm linh hơn là do từ trường.
Là người duy nhất xõa tóc ở đây, chắc chắn y là trùm khoản này.
Yếu tố tự nhiên cộng thêm hệ thống trú ngụ, từ trường quả thực khác người thường.
Hành động của Ngân Khiếu khiến Tạ Yến Trú cuối cùng cũng dành cho Dung Quyện chút sự chú ý, tiếc là ánh mắt này tuyệt đối không thể gọi là thân thiện.
"Con trai Dung Thừa Lâm?"
Giữa thanh thiên bạch nhật mà gọi thẳng tên húy của Thừa Tướng, e là cả kinh thành không tìm ra người thứ hai.
Nhờ mấy rương bảo vật lấp lánh, khuôn mặt Dung Quyện cũng sáng bừng theo: "Là con trai của người mẹ đã chạy mất, con nuôi của Đại Đốc thúc."
Mở miệng ngậm miệng là "con trai của cha ngươi", chẳng lễ phép chút nào.
Y rất biết cách bắt quàng làm họ, còn cười bổ sung: "Kiêm nghĩa đệ và khách trọ của Tướng quân."
Hai chữ "nghĩa đệ" vừa thốt ra, gió nóng trên phố dường như cũng lạnh đi vài độ, không biết ai đó nuốt nước bọt cái ực, mọi người trong chốc lát đều câm nín.
Tên thân tín lùi lại một bước, chỉ cảm thấy đám con cháu nhà giàu ở kinh thành này sống an nhàn quá lâu, ngu đến mức nói không biết suy nghĩ.
Tạ Yến Trú ở trong quân ngũ quá lâu, quả thực đã lâu lắm rồi không gặp kẻ nào càn rỡ đến vậy.
Dung mạo tuyệt thế, áo quần xộc xệch, miệng mồm không kiêng nể…
Chính vì quá vô phép tắc nên ở người trước mặt, hắn không nhìn thấy bất kỳ điểm nào giống với lão cha gian thần kia.
"Phủ Tướng quân không giữ người rảnh rỗi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!