Chương 22: Xuất phát

Sau khi cửa lớn đóng lại, không khí tràn ngập mùi thuốc cay nồng bị nén lại, ủ người ta đến mức không thở nổi.

Lúc nãy Dung Quyện đâm sầm vào Tạ Yến Trú, khi lùi lại tiếng sột soạt do quần áo ma sát phát ra khiến chút cơ bắp ít ỏi của y căng cứng.

Cửa bị thân hình cao lớn chắn mất, phía trước là Tiết Nhận nhe miệng cười lộ ra hai chiếc răng nhọn.

"Thùng thuốc này tốn bao tâm huyết mới có được đấy, bên trong còn dùng dược liệu sư phụ ta trân trọng cất giữ. Ngươi sẽ không lãng phí chứ?"

Đồ riêng sư phụ Tiết Nhận cất giữ, không phải mấy loại dược liệu danh tiếng trong phủ Thừa tướng có thể so bì được.

Trước có sói sau có hổ, đe dọa và trói buộc đạo đức cùng ập tới.

Trong đầu, Hệ thống thế mà cũng mang theo chút hưng phấn hiếm hoi: [Tiểu Dung, Tiểu Dung! Ta phát hiện ra dược liệu chưa được ghi nhận, y học cổ đại này quả thực có vài ngón nghề! Không thể tin được, quá sức tưởng tượng!]

[Vào đi thôi.]

[Tiểu Dung, một bước nhỏ của ngươi là một bước lớn của nhân loại.]

Một bước lớn của nhân loại thì liên quan gì đến y?

Dung Quyện giãy giụa lần cuối: "Ta quen tắm một mình."

Một mình ít nhất có thể ngâm ít đi một chút.

Tiết Nhận lạnh lùng xua tay.

Hắn một lần nữa nghiêm túc nhấn mạnh nhất định phải có người trông chừng, nếu không một khi hôn mê sẽ không có thời gian phản ứng.

Dung Quyện biết đây là ý tốt, công tác chuẩn bị thuốc tắm không phải một sớm một chiều là xong, ở giữa còn dùng đến ân tình, cũng không thể lãng phí thành phẩm đem đi cho chim uống chứ?

Khoan đã, sao mình lại nghĩ đến việc cho chim uống thuốc?

Cuối cùng Dung Quyện bước một bước nhỏ, thấy chết không sờn.

Tiết Nhận còn một đống việc phải xử lý, dặn dò xong những điểm quan trọng liền chuẩn bị rời đi.

Vừa xoay người, phát hiện Tạ Yến Trú vẫn đứng trong bóng tối, không gọi hạ nhân vào cũng không có ý định đi, hắn không khỏi sửng sốt.

Chẳng lẽ định một mình canh giữ ở đây?

Tiết Nhận vẫn không nói ra thắc mắc, ngay cả việc nhỏ này cũng hỏi thì có hơi vượt quá khuôn phép.

Sau khi mở cửa ra chốc lát lại đóng lại.

Dung Quyện đứng ngẩn người trước thùng tắm cao gần bằng mình.

Không có ai mặc quần áo mà tắm cả, nhưng c** s*ch trước mặt Tạ Yến Trú cứ cảm thấy có chút quái dị. Dung Quyện là người có cảm giác về sự riêng tư cực mạnh, cho nên mới có thể sống chung với Hệ thống quanh năm thích ngủ đông treo máy.

Dường như hiểu y đang nghĩ gì, Tạ Yến Trú chủ động xoay người đi.

Dung Quyện thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng cởi bỏ y phục vắt bừa sang một bên, hít sâu một hơi trực tiếp xuống nước.

Vừa xuống, hơi thở đã mất tiêu.

Ùng ục ùng ục.

Một bàn tay to lớn ngay lập tức vớt y lên.

Đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!