Chương 3: Lần đầu gặp gỡ

Thẩm vấn kết thúc, phạm nhân được tuyên vô tội thả ngay tại đình.

Dung Quyện vui vẻ giao tiếp não bộ với hệ thống, đột nhiên phát hiện Đại Đốc thúc trong vòng vây của thuộc hạ đã đi tới cửa,  đương nhiên y cũng lon ton đi theo.

Nhiệm vụ đơn giản nhưng cũng phải sống được đến lúc tân hoàng đăng cơ.

Về lại phủ Tướng, sau này ăn uống đều phải cực kỳ cẩn thận, lơ là một chút là bị độc chết, lại còn phải đối đầu gay gắt với chủ mẫu hậu trạch, đắm mình trong trạch đấu.

Nghĩ thôi đã thấy mệt tới phát hoảng.

[Thỏ khôn có ba hang, Tiểu Dung, khúc này ta ủng hộ ngươi nhất.]

Dung Quyện: "…Chọn lúc nào rảnh đi cập nhật phiên bản đi."

Thỏ khôn ba hang, y phải kiếm thêm một cái hang nữa.

Thuộc hạ phía trước nghiêm khắc ngăn Dung Quyện lại.

"Cha nuôi." Dung Quyện nhìn bóng lưng cao gầy kia, gọi vô cùng tự nhiên thân thiết.

Đại Đốc thúc không quay đầu, hơi liếc mắt ra lệnh cho Bộ Tam: "Đưa y đến chỗ Ngung Trung ở tạm đi."

Ngung Trung là cái gì, Dung Quyện không biết, dù sao nhìn qua là biết mình sắp chuyển nhà lần thứ tư rồi.

Hệ thống lười cập nhật, lại cổ vũ cho y: [Tiểu Dung, ngươi giỏi quá. Một ngày đổi chỗ ngủ bốn lần!]

Từ phủ Tướng ngủ đến quán trọ, rồi xuống đại lao, giờ lại chuyển ổ.

Đổi đi đổi lại, kiểu gì cũng tìm được cái ổ an lạc.

Dung Quyện cũng rất hài lòng, thang điểm mười thì y chấm cho cuộc di cư này chín điểm.

Ít nhất lượt đi có xe ngựa, cách xa quá 500 mét, có xe ai thèm đi bộ kia chứ?

Tuấn mã của Đốc thúc ti khác xa ngựa ngoài chợ, tốc độ nhanh lại êm ái, Đại Đốc thúc ra lệnh, Bộ Tam đành phải đích thân đưa Dung Quyện đi.

Nhìn cái dáng ngồi chẳng ra ngồi của tên công tử bột này hắn cứ thấy ngứa mắt, chỉ muốn bẻ lại cho thẳng.

Dung Quyện lại đổi sang một tư thế không xương khác, mày nhíu chặt.

Có lẽ vẻ mệt mỏi giữa trán Dung Quyện quá rõ ràng, liên hệ đến chuyện y bị đầu độc, Bộ Tam cũng nảy chút lòng trắc ẩn, trúng kỳ độc nên người dặt dẹo cũng là bình thường.

Hắn nhắc nhở một câu: "Tạ tướng quân chậm nhất là ngày kia sẽ hồi kinh, ngài ấy làm việc quy củ nhất, ngươi không có việc gì thì đừng lượn lờ trước mặt người ta."

Tướng quân?

Dung Quyện vỡ lẽ: "Hóa ra Ngung Trung là người à."

"…"

Nghe giọng điệu sùng bái của Bộ Tam, rõ ràng vị này không phải hạng phàm phu tục tử gì.

Liên quan đến chủ nhà tương lai, vẫn cần tìm hiểu một chút.

Ban đầu Bộ Tam tưởng Dung Quyện chửi xéo, mặt sầm xuống, nhưng thấy y liên tục hỏi han, xác định đối phương thực sự không biết gì.

"Ngươi có phải người nước Lương không đấy?" Hắn cười lạnh hỏi.

Dung Quyện nghiêm túc: "Ta là tên công tử bột của nước Lương, ngày ngày ăn chơi đàng đ**m, chuyện ngoài cửa sổ bỏ ngoài tai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!