Phủ Tướng quân về đêm, sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi một tiếng chửi rủa trầm thấp đầy phẫn nộ.
Người trong phủ lục đục bò dậy ngay trong đêm, thám tử được cài cắm trong phủ Tướng quân lại càng là những người đầu tiên tiếp cận nguồn phát ra âm thanh, thân vệ chịu trách nhiệm bảo vệ phủ Tướng quân đến với tốc độ cực nhanh, suýt chút nữa thì rút vũ khí ra.
Tạ Yến Trú ngược lại là người xuất hiện cuối cùng.
Vẹt Kim Cương đứng dưới mái hiên trú mưa, cơ ngực phập phồng, đôi mắt đen láy nhìn hắn như đang khinh bỉ sự chậm trễ này.
Trong số tất cả những kẻ đứng xem, Strong ca bay đến nhanh nhất.
Tạ Yến Trú: "……"
Hình như con chim này thông minh hơi quá đáng rồi, không biết có liên quan đến thuốc bổ lúc trước hay không.
Thích khách sẽ không la lối om sòm, Đào Văn Đào Dũng trực ban bên ngoài càng không thể để xảy ra sơ suất. Khi Tạ Yến Trú gác lại công việc trong tay đi ra sân, ngoại trừ con chim, đám người hầu hộ vệ vây quanh đó đều tự giác nhường ra một con đường.
Tầm nhìn lập tức thoáng đãng.
Ánh mắt Tạ Yến Trú khẽ động.
Hai người đang đứng phía trước, một người toàn thân toát ra khí thế u ám, một người mang theo sự bực bội khi mới ngủ dậy, đang đứng cách nhau một vòm cửa.
Mưa càng lúc càng lớn, ánh trăng bị che khuất, dưới bóng tối cứ ngỡ trong phủ có hai con lệ quỷ bay vào.
Quản sự xách đèn lồng lập tức báo cáo với Tạ Yến Trú: "Không phải ma đâu ạ."
"……"
Quản sự tự nhận thấy báo cáo này là rất cần thiết.
Dung Quyện phía trước nghiêng ô, ngay cả cán ô cũng màu đỏ, màu đỏ này phản chiếu qua màn mưa vào đáy mắt khiến y trông còn sống động hơn cả diễm quỷ trong truyện.
Cố Vấn thì giống thư sinh ma hơn, oán khí ngút trời, đang định đòi mạng con diễm quỷ này.
Tạ Yến Trú quét mắt một lượt, cuối cùng dừng lại trên mặt Dung Quyện.
Hắn bỗng nhiên có hơi tò mò, đối phương đã dùng thủ đoạn gì mà có thể chọc tức Cố Vấn đến mức này.
Theo tài liệu của Đốc thúc ti, gia thế Cố Vấn không tốt, lúc mới đến kinh đô không ít lần bị chèn ép hãm hại, nhưng đối với ai hắn cũng mang bộ mặt thân thiện. Ngay cả mấy hôm trước bị coi như món hàng cướp về đây, ngay trong ngày hôm đó hắn cũng đã bình tĩnh lại được.
Lúc này mặt Cố Vấn không còn nụ cười, thần sắc thấm đẫm cái lạnh ẩm ướt của ngày mưa dầm, cuối cùng mở miệng: "Câu chuyện trong cuốn sách…"
Dung Quyện nghe hắn rít qua kẽ răng từng chữ một, u ám hỏi ngược lại: "Câu chuyện không hay sao?"
Hay hay không trong lòng ngươi không tính được à?
Đám người hầu bao gồm cả quản gia đều âm thầm ném cho Cố Vấn ánh mắt thấu hiểu.
Tốc độ chép sách của người hầu có hạn, quản gia và những người khác buộc phải tham gia giúp đỡ, thám tử do Hoàng cung và phe đối địch chính trị phái đến lại càng tích cực hơn. Đa số bọn họ không hiểu lắm về trinh thám phá án, nhưng sau đó đến Thần Điêu liên quan đến võ học và Tam Quốc tập hợp các danh tướng thì lại đọc say sưa.
Ban đầu những người này làm vì nhiệm vụ, sau đó bị cốt truyện thu hút, tranh nhau chép.
Rồi bị tổn thương không kịp trở tay!
Nhân vật trong sách bị thương, bệnh mất, chết trận v.v., không những đọc mà thấy nghẹn ứ trong lòng, lại còn bị ép phải chép lại từng chữ từng câu.
Đồ giao nộp không được phép qua loa, có khi tức quá, lỡ tay viết sai một chữ là phải chép lại từ đầu.
Quản sự phụ trách chép đoạn Dương Quá bị chặt tay, phải chép đi chép lại ba lần, tức đến đau cả ngực, nhưng khi thấy gia đình Quách Tĩnh tử thủ Tương Dương, quản sự lại cảm phục khí tiết này, cuối cùng trằn trọc cả đêm không ngủ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!