Chương 31: Hương hỏa

Ngày hôm sau, các quan viên dậy sớm hơn gà, lễ tế trời diễn ra bình thường.

Từ giờ Sửu, đồ lễ và đồ dùng cúng tế liên tục được vận chuyển đến gần tế đàn.

Cùng với tiếng kiệu dừng lại, đội nghi trượng xếp thành hai hàng hai bên, tất cả quan viên có mặt lui sang một bên hành lễ. Lúc này còn một khắc nữa là trời hửng sáng, sương mù mỏng manh vừa nổi lên giữa núi rừng như bị vạt áo choàng lông màu đen xé toạc.

Giày rồng, ngọc bội vàng, khí chất hoàng đế được tôn lên vài phần trang nghiêm tựa hoa báu pho Phật trong miếu chùa, sau lưng là bá quan đi theo.

Tuy nhiên dưới vẻ ngoài trang nghiêm này, khóe miệng Hoàng đế luôn trễ xuống khiến ông ta trông có thêm vài phần u ám.

Mí mắt Dung Quyện cũng rũ xuống, buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi mắt.

Các quan viên khác chẳng mấy ai buồn ngủ, cảm nhận được Đế vương vẫn còn dư cơn thịnh nộ, suốt dọc đường bọn họ nơm nớp lo sợ, cầu nguyện lễ tế trời hôm nay đừng xảy ra sai sót gì nữa.

Trong tiếng nhạc lễ đón đế thần uy nghiêm vang lên, văn thần võ tướng đứng vào vị trí của mình.

Hôm nay là sân khấu chính của Hoàng đế, tất cả đều đang nhìn trời nhìn đất, dù sao cũng chẳng ai nhìn ra sau lưng.

Phẩm cấp quan của Dung Quyện đặt trong bá quan rất bình thường, được dịp trốn việc suốt cả buổi. Người khác quỳ hai đầu gối, y quỳ một đầu gối bày ra tư thế cầu hôn với trời cũng chẳng ai chú ý.

Sau đó y phát hiện ra Tạ Yến Trú cũng đang trốn việc y như mình.

Theo thân phận của đối phương, lẽ ra phải theo sát Hoàng đế không xa, nhưng Tạ Yến Trú lại ở cuối hàng, cùng Triệu Tĩnh Uyên kẻ Nam người Bắc, quay lưng về phía quần thần, luôn chú ý đến môi trường xung quanh.

Nhưng mà ngay cả Ngự sử khó tính và coi trọng quy tắc nhất, hôm nay cũng không nói gì. Sau khi Thái tử bị hại, mọi người đều không chê việc phòng ngự quá mức là thừa thãi.

Trước tế đàn, tay Hoàng đế cầm ngọc, hành lễ lần nữa, mỗi lần đều cực kỳ cung kính.

Một lần, hai lần, khi ông ta thực hiện xong lễ dâng rượu cuối cùng, ánh nắng bình minh chiếu rọi, sương mù vừa vặn bị bốc hơi, phía chân trời xa xăm bỗng hiện ra nửa dải cầu vồng.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến ngẩn người.

Hoàng đế tay dâng rượu siết chặt chén đỉnh, ngẩn ngơ nhìn chăm chú vào dải cầu vồng đó.

Sau sự kinh ngạc ban đầu, ở hàng trước có vị đại thần không kìm được dập đầu lần nữa, vô cùng kích động nói: "Là cầu vồng! Trời ban điềm lành!"

Đâu chỉ có ông ta, không ít quan lớn quan trọng chuyển động yết hầu, suýt chút nữa rơi lệ nóng doanh tròng.

"Trời phù hộ Đại Lương ta!"

Hàng sau có vài vị quan không hiểu chuyện gì nhưng bị không khí lây nhiễm, cũng hô theo: "Cung chúc Bệ hạ! Trời phù hộ Đại Lương ta!"

Không khí vui mừng hân hoan, Dung Quyện đứng tại chỗ không biết làm sao.

"Khẩu Khẩu, cổ đại không có cầu vồng sao?"

[ Sau khi Bàn Cổ khai thiên lập địa là đã có rồi. ]

(Bàn Cổ (tiếng Trung phồn thể: ; giản thể: ; bính âm: Pángǔ) được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc.)

"Vậy bọn họ kích động cái gì?"

Cái gọi là điềm lành chẳng phải nên là trăm chim chầu phượng, cá chép bơi ngược dòng, hào quang vạn trượng các kiểu sao?

AI của hệ thống lần đầu tiên đưa ra phân tích hợp lý nhất.

[ Điềm lành bị giáng cấp rồi, giống như đạo lý tiêu dùng xuống cấp ấy mà. ]

Chuyến tế trời này đi đến đây không dễ dàng gì, gần đây Hoàng đế và văn võ bá quan gặp phải quá nhiều chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!