Mãi cho đến khi gió tạt nghiêng mang theo chút hơi lạnh thổi tới, Hoàng đế mới giật mình hoảng hốt.
Ông ta xòe lòng bàn tay ra, mồ hôi lạnh đã thấm ướt làm mờ cả đường chỉ tay từ lúc nào không hay.
Bên dưới, bá quan loạn thành nồi cháo heo, xung quanh chỉ có lèo tèo hai tên thái giám hộ vệ, thậm chí cấm vệ quân còn chưa đi đến trước mặt ông ta.
Người hộ giá thì kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra.
Nhìn lại khu vực quanh lò luyện đan, trong ba tầng ngoài ba tầng, vây kín như tường đồng vách sắt. Thậm chí vì quá đông người, khiến lò đan chẳng khác gì một nhà máy hóa chất độc hại thu nhỏ, thiếu thông gió trầm trọng.
Dung Quyện nhất thời ho đến tối tăm mặt mũi.
Bên kia, sau khi Bộ Tam phong tỏa các lối ra, rất nhanh đã dẫn người tiến vào, phối hợp với cấm quân canh giữ tất cả tăng nhân và đạo sĩ có mặt.
Hắn đến muộn, chỉ nhìn thấy dáng vẻ lạc quẻ của Dung Quyện lúc này, theo bản năng muốn lại gần một chút.
Nhận thấy Hoàng đế đang nhìn về phía bên này, Đại Đốc Thúc ra hiệu mắt cho Bộ Tam, bảo hắn dừng lại.
Những kẻ có thể sống sót trong cung, không có ai là chỉ có mã ngoài cả.
Giống như nhận ra bối cảnh đang tải bị lỗi, những người thông minh đã lập tức bắt đầu sửa sai.
Giáp của Triệu Tĩnh Uyên phản chiếu ánh sáng, rút đao nhìn quanh: "Hộ giá!"
Làm như thể hắn đã đứng ở đây ngay từ đầu, giơ đao bảo vệ an toàn cho Hoàng đế vậy.
Phía bên kia, Xác Uyên Tử bình tĩnh xoay người, hỏi Dung Quyện có gặp được báo mộng hay không.
Tạ Yến Trú hành động lại càng tự nhiên hơn, cảnh cáo các tăng lữ đạo sĩ khác nếu không có sự cho phép thì không được di chuyển thêm một bước, cũng không được đến gần lò đan nửa bước.
Màn chuyển cảnh mượt mà của đám đông, giống như đang tiến hành một cuộc chiến bảo vệ lò đan vậy.
Thái y đi theo sau khi kiểm tra xong, quỳ xuống run rẩy báo cáo: "Bệ hạ, Tứ hoàng tử, Tứ hoàng tử mất rồi."
Hoàng đế dần dần bình tĩnh lại, ánh mắt như đi tuần tra lướt qua bá quan.
Từ Hữu tướng vẻ mặt lạnh tanh thậm chí còn không đứng dậy, lại quét qua Đại Đốc thúc, Tạ Yến Trú…, cuối cùng dừng lại trên người Tứ hoàng tử đang chảy máu thất khiếu, cái chết thảm thương đó đang khiến các hoàng tử xung quanh hoảng loạn không thôi. Hoàng đế nhìn rất lâu, dường như trong đồng tử đã giãn ra của Tứ hoàng tử, ông ta nhìn thấy hình bóng của chính mình.
Lòng ông ta chùng xuống.
Những thần tử này của ông ta, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, luôn miệng nói trung quân ái quốc, nhưng dường như kẻ nào cũng cất giấu dị tâm!
Bên kia, khi mọi người tản ra, cảm giác ngạt thở nơi cổ họng Dung Quyện đã đỡ hơn nhiều, nghe vậy nhìn qua khe hở, cũng liếc thấy thi thể Tứ hoàng tử.
Y không biết thái y kinh hãi cái gì.
Bảy cái lỗ đều chảy máu rồi, sống lại mới đáng sợ chứ.
Sự chấn động mà thi thể mang lại cho y không quá lớn, điều duy nhất khiến y ngạc nhiên là khả năng ra tay của Hữu tướng tay phế này.
Cách đây không lâu bọn họ mới dự đoán ông cha rẻ tiền có thể sẽ ra tay với các hoàng tử, ai ngờ lại đưa vào lịch trình nhanh như vậy.
Còn về việc kẻ chủ mưu liệu có phải là người khác hay không, khả năng này Dung Quyện hoàn toàn không thèm cân nhắc.
Xác Uyên Tử đứng cách y không xa, nhìn qua có vẻ hơi thất thố, nhưng sâu trong đáy mắt lại là sự thờ ơ: "Ngài mơ thấy cái gì?"
Đại Đốc Thúc lạnh lùng nói: "Mệnh quan triều đình, đâu đến lượt một tên tiểu đạo sĩ như ngươi chất vấn."
Một cuộc đối thoại không nặng không nhẹ, cuối cùng cũng gọi lại được chút sự chú ý của Hoàng đế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!