Chương 33: Cạnh tranh

Cái gì mà động đậy với không động đậy?

Lần này đến lượt Tống Minh Tri cảm thấy khó hiểu và cạn lời.

Cố Vấn kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ những hình ảnh mà hắn mô tả cuối cùng Tống Minh Tri cũng biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng lại cho rằng Cố Vấn chuyện bé xé ra to.

Ôm một người đi lại bất tiện về phủ là chuyện rất bình thường.

Cố Vấn u ám nói: "Dù sao thì ta cũng sẽ không ôm huynh như thế."

Có què rồi cũng không thể nào, cùng lắm là cõng hoặc dùng chiếu cỏ kéo đi thôi.

Tống Minh Tri hơi khựng lại, cúi đầu suy ngẫm.

Ừm, hắn cũng sẽ không ôm nhị đệ của mình như thế.

Nhị đệ nhìn sang tam đệ, tam đệ nhìn sang tứ đệ, cứ thế nhìn một lượt từ trên xuống dưới như trò đánh trống chuyền hoa, kết luận thống nhất chưa từng có. Tình huynh đệ không ai ôm nhau kiểu đó cả.

"Ngẫm kỹ lại thì," Qua lời nhắc nhở của Cố Vấn, Tống Minh Tri nheo mắt nhẹ nhàng gõ lên bàn cờ:"Đúng là có rất nhiều điểm kỳ lạ."

Hai người đó ngày thường chung sống vô cùng hòa hợp, ngay cả việc cưỡng ép bắt người từ phủ Thừa tướng, Tạ Yến Trú cũng sẵn lòng đứng ra chống lưng.

Tuy nhiên chuyện này còn cần quan sát thêm, trước mắt còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Tống Minh Tri nhìn Cố Vấn vẫn đang chần chừ chưa hạ cờ: "Sư đệ không cần nghĩ quá xa xôi, kẻ làm đại sự, không gì ngoài ba thứ: Binh, Quyền, Tài."

Nếu có thể tập hợp đủ ba điều kiện này, chỉ cần phất tay hô một tiếng, tự khắc có ngàn vạn người vây quanh.

Cố Vấn: "Nếu không tập hợp đủ…"

Tống Minh Tri mỉm cười: "Chân mọc trên người đệ, đến lúc đó chạy là được."

Nói thì nói vậy, nhưng thật sự đến lúc đó, e rằng mọi người đều đã ngồi cùng trên một con thuyền. Vẻ mặt Cố Vấn thoáng chút đấu tranh, cũng không biết là bị Tống Minh Tri thuyết phục hay là buông xuôi mặc kệ, lần đầu tiên hắn không còn suy tính kế sách lâu dài nữa.

Tống Minh Tri ở khoản kiếm tiền vẫn còn thiếu sót, bèn mỉm cười hỏi han.

Cố Vấn gần như không cần suy nghĩ đáp: "Hiện tại là thời điểm tốt, vài tháng nữa là vào đông. Thứ nhất, có thể phát tài nhờ nạn dân, năm nay thiên tai liên miên, thu mua trước than củi bông vải, bán ra giá cao kiếm một vốn bốn lời; Thứ hai, Lễ bộ đảm nhận không ít hoạt động tế lễ, có thể để đại nhân báo khống chi phí tế phẩm; Đương nhiên hiệu quả nhất vẫn là thâu tóm đất đai, dùng lãi suất cực cao ép nông hộ bán con bán cái."

"Nếu mấy cách trên vẫn chê chậm, thì có thể đi trộm mộ."

Người sống hay người chết, trong mắt Cố Vấn đều bình đẳng như nhau.

Tống Minh Tri: "Sư đệ, nói tiếng người đi."

Cố Vấn bình tĩnh đáp: "Những việc nói trên vẫn luôn có người đang làm, nếu chúng ta không làm thì có thể làm ngược lại, giúp đại nhân tranh thủ tiếng thơm."

Đã là tiền bẩn kiếm nhanh mà họ không thể kiếm thì người khác cũng đừng hòng kiếm.

Cố Vấn suy tư một chút rồi tiếp tục: "Con đường buôn bán của Đại Lương vẫn chưa đứt đoạn, lụa và trà là những thứ siêu lợi nhuận, một cân có thể đổi được mười lượng vàng."

Tống Minh Tri về những mánh lới này quả thực không bằng hắn: "Quan phủ kiểm soát ngựa chiến rất nghiêm ngặt, trên đường còn phải đối mặt với sa mạc và môi trường khắc nghiệt."

Chưa kể thương đội sẽ phải đối mặt với cướp bóc, hao hụt hàng hóa.

Có khi chạy xong một chuyến, mạng cũng chẳng còn.

Cố Vấn lại cho rằng đây không phải vấn đề: "Lần này Tạ tướng quân về kinh, chẳng phải đã mang theo rất nhiều cựu binh đã giải ngũ sao? Ngụy trang một chút, để họ đi theo đội là được. Còn ngôn ngữ, tìm người ngoại bang huấn luyện trước cho những cựu binh này, như vậy trong giao dịch sẽ thuận tiện hơn nhiều."

Không ít người cho rằng tướng sĩ một chữ bẻ đôi không biết, thực ra không phải vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!