Chương 37: Thông báo

Những năm ở Tướng phủ, mỗi lần Dung Thừa Lâm tìm đến Cố Vấn, vĩnh viễn là để thiết lập bẫy rập giải quyết kẻ thù chính trị.

Một con rắn chỉ biết đào hang thì có khác gì con chuột?

Không khí trong phòng căng thẳng như dây đàn, chỉ có Dung Quyện là chẳng hề hay biết.

Đối với những việc y không hứng thú, dù có gảy đàn ngay trước mặt, y cũng sẽ tưởng là đang đánh bông gòn.

Người hiện đại nói chuyện không câu nệ đến thế, Dung Quyện hoàn toàn chẳng để ý đến chữ "Quân" kia, ngược lại còn cảm thấy Cố Vấn thật kỳ quặc khi thấy công việc ập đến mà lại vui vẻ như vậy.

Hệ thống cũng có cùng quan điểm.

[Tiểu Dung, trên đời lại có người thích làm việc đến thế sao! Hắn ngốc à?]

"Đừng có tùy tiện kỳ thị người khác." Dung Quyện giáo dục Khẩu Khẩu, từ tận đáy lòng hy vọng trên thế giới có nhiều người như vậy hơn một chút.

Như thế y mới có thể không làm mà hưởng, tận hưởng thái bình.

Trước khi chìm hẳn vào giấc ngủ, ngoại trừ chuyện vận chuyển, Dung Quyện cố gắng gượng dặn dò thêm hai câu.

Y nhìn về phía Tạ Yến Trú: "Cụ thể đầu tư thế nào, dùng ra sao, các người tự xem xét mà thương lượng."

Mấy công việc bảo quản tài khoản, tiết kiệm sinh lời để đảm bảo vinh hoa phú quý mỗi ngày, làm ơn tránh xa y ra.

"Đại nhân." Cố Vấn còn muốn nói gì đó nhưng bị Dung Quyện lười biếng phất tay đuổi: "Đi làm việc đi."

Xe ngựa xóc nảy cả quãng đường, hôm nay y chịu đựng đủ rồi.

Môi Cố Vấn mấp máy, hàng loạt kế hoạch như phát triển thương mại, phòng chống lạm phát giá cả, tranh đoạt tiếng thơm… vẫn chưa kịp nói.

Tống Minh Tri lắc đầu: "Để đại nhân nghỉ ngơi trước đi."

Hai mí mắt đánh nhau, Dung Quyện lầm bầm câu cuối: "Gặp chuyện tự mình quyết đoán."

Đừng có suốt ngày cái gì cũng chạy tới hỏi y.

Trong phòng cuối cùng cũng khôi phục vẻ yên tĩnh, Tạ Yến Trú không rời đi, không biết từ lúc nào đã chuyển từ ghế sang ngồi bên mép giường.

Đoán chắc tối qua Dung Quyện ngủ không được mấy canh giờ, hắn đưa tay phủ lên gương mặt sắc khí không tốt lắm kia.

Cũng may, không sốt.

Dung Quyện không né tránh.

Vừa mới kết thúc cái ôm huynh đệ, sờ trán đo nhiệt độ thì tính là gì.

Y thậm chí còn cảm thấy nguồn nhiệt trong lòng bàn tay đối phương rất dễ chịu, vô thức nghiêng đầu cọ lại gần.

Vào lúc chính Dung Quyện còn chưa nhận ra, khoảng cách xã giao an toàn giữa hai bên đã vô hình trung được kéo lại rất gần.

Một bên má áp vào lòng bàn tay, Dung Quyện rất nhanh phát ra tiếng nói mớ khe khẽ: "Mệt…"

Chuyển gạch đã mệt.

Chuyển gạch vàng còn mệt hơn.

Mệt chết y rồi.

Tiếng than thở thê lương lọt vào tai, bàn tay vừa định rụt về lại dừng lại ở khung xương lông mày của thiếu niên. Tạ Yến Trú khựng lại một chút, rồi nhẹ nhàng di ngón tay phác họa theo đường lông mày tinh tế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!