Chương 16: Cầu hiền

Hoàng đế đùng đùng nổi giận quay về, đương nhiên những người còn lại ở Tây Uyển không dám chậm trễ, vội vã lên đường trở về ngay trong ngày.

Trên đỉnh núi, Dung Quyện nhìn Tạ Yến Trú bằng ánh mắt cầu cứu.

"Có thể làm người lái hộ một lần, tìm con ngựa lái ta về được không?"

Đừng nói là Tạ Yến Trú, ngay cả Đại Đốc thúc cũng có khoảnh khắc cảm thấy cần tìm một thầy dạy học cho Dung Quyện.

Thủ đoạn của nữ chủ nhân hiện tại Tướng phủ quá âm độc, thế mà lại dạy dỗ người ta thành ra thế này.

Hắn còn chuyện quan trọng cần bàn bạc với quan viên Hộ bộ cùng phe, bèn đưa mắt ra hiệu với Dung Quyện.

Nếu là bình thường Dung Quyện sẽ biết điều rời đi, nhưng hôm nay đường núi mười tám khúc cua này, y mang theo tia hy vọng cuối cùng nhìn về phía Tạ Yến Trú: "Huynh kết nghĩa, nhờ cả vào huynh đấy."

Tạ Yến Trú sững người.

Quan viên Hộ bộ suýt bị nước bọt làm sặc, ho khan vài tiếng, thực sự không nhịn được đành sửa lưng: "Là Nghĩa huynh."

Dung Quyện: "Kết nghĩa."

Tạ Yến Trú nhìn y.

"Nghĩa huynh."

Mọi người thấy thoải mái hẳn, nhưng rất nhanh nhận ra có gì đó sai sai, sao tự nhiên lại đi giúp thằng nhóc này xưng huynh gọi đệ thế nhỉ?

Quan viên Hộ bộ thậm chí còn có cảm giác như mình vừa bị thuần phục.

Chuyến đi nhờ xe cuối cùng của Dung Quyện vẫn thất bại, không phải Tạ Yến Trú cố ý làm khó y, mà là sườn núi quá dốc, ngựa mà chạy ở đây thì bộ xương không có mấy lạng này của y sẽ bị xóc cho hỏng mất.

Nhóm Đại Đốc thúc trực tiếp cưỡi ngựa rời đi.

Xét đến vấn đề an toàn, một quan triều đình mà bị mất tích cũng là chuyện lớn, Tạ Yến Trú bèn đi bộ cùng y xuống núi.

Dung Quyện mới đi được một trăm mét, quả quyết đưa ra giao dịch: "Hiền huynh có thể cõng ta xuống không?"

"……"

Sau khi Dung Quyện suýt lăn xuống dốc ba lần, cuối cùng còn suýt trẹo chân, Tạ Yến Trú nhìn sắc trời, cứ đi thế này thì tối mịt cũng chưa xuống đến nơi.

"Hay là tìm một binh sĩ khỏe mạnh chút, cõng…"

"Lên đi!"

"Ồ."

Nằm trên bờ vai rộng lớn, Dung Quyện biết mình đuối lý, đường dài đằng đẵng, y nhắm mắt lầm bầm: "Nghĩa huynh, về nhà ta nhất định sẽ tìm thầy học, tinh trung báo quốc."

Dứt lời, đầu gục xuống thấp.

Trên vai thêm một phần trọng lượng, Tạ Yến Trú do dự một chút, cuối cùng không đánh thức y dậy.

Suýt nữa bị Hữu tướng mưu hại, có lẽ cả đêm sợ hãi ngủ không ngon, bây giờ đột nhiên ngủ thiếp đi cũng là bình thường.

Còn về chuyện Dung Quyện nói tìm thầy học, Tạ Yến Trú hoàn toàn không để trong lòng, chỉ coi như vài câu nói đùa bâng quơ mà thôi...

Trận mã cầu kết thúc không lâu, sứ đoàn Ô Nhung lên đường trở về.

Kể từ khi thủ lĩnh chết và biết chuyện liên hôn, khi rời đi bọn họ yên ắng hơn nhiều, tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện tìm trẻ mồ côi ở thành Đồng Uyên nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!