Chương 6: Hưởng ứng

Âm cuối của Dung Quyện kéo hơi dài, thuận tiện cho y ung dung đứng dậy.

Khi người trong điện đều cảm thấy y điên rồi, chỉ có Tạ Yến Trú là không quá ngạc nhiên, bởi vì ngay khi Dung Quyện hành động hắn đã được báo trước.

"Ta giúp Tướng quân giải vây, nếu thành công, Tướng quân nợ ta một ân tình, thế nào?"

Ai đang nói vậy? Lúc đó Tạ Yến Trú xác định âm thanh phát ra ngay gần mình, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng ai, giọng nói rất trầm và chỉ có hai người bọn họ nghe thấy.

Dung Quyện lại xoa bụng lần thứ hai, tất cả đều nằm trong sự im lặng.

Tiếng bụng.

"……"

Không biết là tin tưởng nhân phẩm của Tạ Yến Trú hay có suy tính khác, trước khi Hoàng đế hạ lệnh xử t* c*ng nhân, Tạ Yến Trú còn chưa kịp phản hồi, Dung Quyện đã đứng dậy.

Y hơi che giấu đi vẻ lười biếng thường ngày.

"Bẩm Bệ hạ, vãn sinh ngưỡng mộ uy danh Tướng quân đã lâu, cũng đã chuẩn bị lễ vật."

Thân phận rành rành ra đó, thân là con trai của Tướng gia,  kẻ đối đầu gay gắt với Tạ Yến Trú nay lại tặng lễ trước mặt mọi người, phản ứng đầu tiên của mọi người là do Hữu tướng sắp đặt nhưng nhìn biểu cảm của Hữu tướng, có vẻ cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

Y thành công khơi dậy sự tò mò của tất cả mọi người, bao gồm cả Hoàng đế.

Sự khó chịu khi bị ngắt lời sau khi pha trộn với mười phần tò mò, Hoàng đế cũng quyết định nghe cho xong rồi mới định tội.

Có quan viên nhân cơ hội lén nhìn về phía Tạ Yến Trú, dò hỏi xem có nên tiến hành theo kế hoạch ban đầu hay không, người sau khẽ xua tay ra hiệu khoan hãy lộ diện.

Hắn cũng muốn xem xem người này sẽ làm trò gì.

"Sức khỏe vãn sinh không tốt, trước đây đã thu thập không ít thiên tài địa bảo, trong đó có một cây Huyết Liên trị giá trăm lượng vàng."

Các quan viên vừa bắt đầu xem kịch, nghe vậy vẻ mặt hơi kỳ quái.

Đó là thiên tài địa bảo do ngươi thu thập sao?

Rõ ràng là của Hữu tướng mà.

Chuyện Dung Quyện kéo mấy chục xe bảo bối từ phủ Tướng đi đã sớm lan truyền khắp hang cùng ngõ hẻm, Hữu tướng quyền cao chức trọng, người tặng lễ cho ông ta nhiều không đếm xuể.

Đương triều thịnh hành thói nhận hối lộ, Bệ hạ đều mắt nhắm mắt mở cho qua, không biết có phải thằng nhóc này bị mất trí hay không mà dám lôi ra nói trước bàn dân thiên hạ.

Ai ngờ Dung Quyện gần như thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, ngay cả giọng điệu cũng thay đổi theo.

Chỉ thấy y bước ra một bước, vẻ mặt bi thương: "… Vốn tưởng rằng đó là chuyện đương nhiên, cho đến khi thấy có vị đại nhân rơi lệ vì quốc khố trống rỗng, vãn sinh vô cùng hối hận, ngày thường sao có thể phung phí xa hoa như vậy?"

Dung Quyện hít sâu một hơi như thể đã hạ quyết tâm rất lớn: "Cho nên, vãn sinh chuẩn bị đem những vật ngoài thân này, toàn bộ dược liệu dùng để cứu mạng đều quyên góp cho các binh sĩ bị thương trên chiến trường."

"Một mạng người cần vạn lượng vàng để chữa trị, chi bằng đem ra cứu vạn mạng người!"

Dứt lời, y vì đại nghĩa xoay người lại, hướng về phía nhóm văn quan do Dung Thừa Lâm cầm đầu: "Các vị đại nhân, ta nói có đúng không?"

Quay lại làm cái gì? Quay đi chỗ khác đi chứ.

Các đại thần có dự cảm chẳng lành, nhưng lại không thể nói là không đúng.

Không ai tiếp lời, Dung Quyện mỉm cười làm động tác mời với một vị quan viên ở hàng đầu.

Ngươi nói đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!